“Bã trà vừa vớt ra lúc nãy còn có thể nấu lần thứ hai. Nếu còn ai muốn uống thì có thể nấu thêm một nồi nữa.”
Các cung nhân trong Đại Thiện Phòng vui mừng khôn xiết, dù sao thì vừa nãy bọn họ cũng không được chia cho bao nhiêu: “Đa tạ Thất điện hạ!”
Thế là coi như Khúc Độ Biên đã phân chia rõ ràng lô trà sữa đầu tiên.
Thậm chí, hắn còn âm thầm để lại một phần cho Ất Thập Nhị, định đợi lát nữa sẽ đặt ở chỗ tối, xem hắn có thể mang đi hay không.
Gần đây, khoảng cách giữa hắn và Ất Thập Nhị có chút kỳ quái, có lúc rất gần nhưng lại có lúc cũng rất xa, thậm chí đôi khi hệ thống còn không thể cảm ứng được sự hiện diện của y nữa kìa. Ngày nào cũng như vậy cả, chẳng khác gì chấm công đi làm.
Theo lý thì không nên như vậy mới phải. Rốt cuộc thì hắn cũng đã đến ở trong Điện Tử Thần rồi, ông cha hờ kia cần gì phải phái ám vệ tới rình coi hắn kia chứ. Nghe không có lý chút nào hết.
Tuy rằng Bao công công rất cảm động vì tiểu điện hạ đã nghĩ đến mình, nhưng ông ta vẫn không thể không nhắc nhở: “Điện hạ, có phải ngài đã quên là còn ai chưa được phân phát không?”
Khúc Độ Biên ngạc nhiên: “Ai vậy?”
Bao công công dậm chân: “Bệ hạ! Là bệ hạ!”
Món ngon mới mẻ như vậy, sao có thể không để cho bệ hạ nếm thử được cơ chứ?
“À…”
Khúc Độ Biên đột nhiên hiểu ra: “Nhưng mà bệ hạ không thích uống trà nóng.”
*
Các cung nhân trong Đại Thiện Phòng nhanh chóng phân phát trà sữa mà Thất hoàng tử đã chuẩn bị đến khắp các nơi.
Đầu tiên là đưa đến Đông Uyển cho các vị hoàng tử.
Lúc này vừa đúng thời gian nghỉ ngơi của các vị hoàng tử. Thấy các cung nhân của Đại Thiện Phòng đến, bọn họ đều tỏ vẻ ngạc nhiên.
Phương thái phó hỏi: “Không cần mang đồ ăn đến học đường, các ngươi có phải đi nhầm chỗ rồi không?”
Sau khi hành lễ, các cung nhân Đại Thiện Phòng vui vẻ đặt hộp đựng trà sữa lên trên bục giảng của Phương thái phó: “Đây là món đồ uống mà Thất điện hạ nghiên cứu ra, bảo chúng ta mang đến cho các hoàng tử và phu tử.”
“Thất đệ đưa đồ đến à?”
Tứ hoàng tử ngẩng đầu lên từ án kỷ nhỏ của mình, vứt cái gối đầu qua một bên rồi tò mò bước tới: “Là cái gì vậy?”
Ngũ hoàng tử và Lục hoàng tử cũng xông lên theo.
Lục hoàng tử nói: “Chủ yếu là hắn gửi cho ta.”
“Lão phu cũng có à?” Phương thái phó vui vẻ vẫy tay về phía ba vị hoàng tử lớn tuổi: “Đừng dây dưa, tất cả đều tới nếm thử đi.”