Ngày hôm sau.
Sau khi luyện xong một bộ Thái Cực quyền, trong đầu hắn đột nhiên vang lên âm thanh thông báo:
[Đã hoàn thành 15 ngày luyện tập, đang tiến hành rút thưởng.]
[Đã rút được phần thưởng.]
[Nhận được: tiểu thuyết võ hiệp x1 (tặng kèm theo nội công tâm pháp mà nhân vật chính tu luyện - thượng bộ) đã đặt vào ba lô của ký chủ.]
Khúc Độ Biên thoáng ngạc nhiên: “Thật sự là có cả món ăn tinh thần nữa cơ á?”
Tiểu thuyết võ hiệp, lại còn là phiên bản sách điện tử chỉ tồn tại ở trong não của hắn nữa chứ.
Hắn vội vàng lau mồ hôi trên trán bằng chiếc khăn tay bằng vải bông mà Diệp Bạn Bạn đưa cho, rồi bắt đầu lật xem cuốn tiểu thuyết ở trong đầu mình. Cuốn tiểu thuyết võ hiệp dài 150.000 chữ, còn cuốn nội công tâm pháp được tặng kèm thì có tên là "Miêu Thọ Quyết – thượng bộ", dài khoảng 600 chữ.
“Tâm pháp này có phải là thật không vậy? Ta có thể học được không?”
Giọng của hệ thống vang lên: [Tâm pháp này phù hợp với thể chất của ký chủ, có thể học tập.]
Sau khi Khúc Độ Biên lật sơ qua cuốn sách thì một cửa sổ bật lên, hiển thị danh sách đọc còn lại là 1/0, hỏi hẳn có muốn mua sách mới không? Hắn nhấp vào cửa sổ bật lên đó, rồi thấy phần còn lại và đủ các loại tiểu thuyết khác nữa – cùng với phần “hạ bộ” của nội công tâm pháp.
Tuy nhiên, giá bán là ba năm giá trị thọ mệnh.
“…”
“Đây quả thật là không khác gì ăn cướp cả!”
“Không đề cập đến nội công tâm pháp mà chỉ nói đến các thể loại tiểu thuyết thôi đó.”
“Đáng ghét.”
Có phải là vì hệ thống mô phỏng thấy hắn tích cóp ba mươi ngày giá trị thọ mệnh mà không hề dùng đến nên mới thay đổi phương pháp để "dụ dỗ" hắn phải dùng thọ mệnh không?
Nếu vậy thì quả thật là...
Đúng là đã bắt chẹt được hắn rồi đó.
Khúc Độ Biên hỏi: “Đây có phải là hơi quá đáng rồi không? Sao lại tốn nhiều giá trị thọ mệnh vậy, rõ ràng là cố ý!”
Hệ thống mô phỏng: [Nếu ký chủ mua một quyển sách nào đó thì chính là đã mua đứt nó luôn, tất cả đều tùy ý ký chủ xử lý.]
Ồ, ý là hắn còn có thể sao chép quyển sách này cho người khác xem, hoặc là bán nó đi cũng được. Nhưng khoan nói đến chuyện hiện tại hắn không có điều kiện để bán buồn, mà cho dù hắn có thể đi chăng nữa - thì ngàn vàng cũng không mua được một khắc thọ mệnh đâu!
Hắn năn nỉ ỉ ôi một hồi lâu mà hệ thống mô phỏng vẫn chỉ im lặng chứ không hề nhượng bộ.
Khúc Độ Biên: “Tiểu thuyết là do ngươi viết à? Vậy có công pháp nào rẻ hơn không?”
Hệ thống mô phỏng chỉ nói: [Thế giới này rộng lớn vô biên, có muôn nghìn sinh mệnh, mỗi sinh mệnh lại tự thành một câu chuyện trong sách. Đây là công pháp phù hợp nhất cho ký chủ, ký chủ có thể rút thưởng được phần đầu là đã vô cùng may mắn lớn rồi. Phần sau được bán kèm, giá mười năm thọ mệnh.]