[Văn án 1]. Mạnh Bạch xuyên không rồi. Từ một thiên tài y tu lừng lẫy cõi tu chân, bỗng một ngày mở mắt ra, cô phát hiện mình đang ở thời đại tinh tế, nơi khoa học công nghệ phát triển vượt bậc. Trong …
[Văn án 1].
Mạnh Bạch xuyên không rồi.
Từ một thiên tài y tu lừng lẫy cõi tu chân, bỗng một ngày mở mắt ra, cô phát hiện mình đang ở thời đại tinh tế, nơi khoa học công nghệ phát triển vượt bậc.
Trong thế giới này, sinh vật dị biến hoành hành, toàn Liên Bang tôn sùng vũ lực. Là một y tu, Mạnh Bạch chỉ mong không chết đói chứ chẳng dám mơ đến danh tiếng lẫy lừng như kiếp trước.
Ai ngờ hiện thực đã tát cho cô một cú trời giáng.
Y học Liên Bang quá phát triển, chỉ cần có điều kiện, một khoang trị liệu cũng có thể khiến người chết sống lại. Hơn nữa, hành nghề y ở đây phải có chứng chỉ. Mà muốn có chứng chỉ, điều kiện tối thiểu là... phải có bằng cấp.
Mạnh Bạch – người đã quá tuổi tuyển sinh của học viện quân y: “...”
Chưa ra trận đã gãy cánh!
Mạnh Bạch khó khăn lắm mới nuôi được ít linh thảo để luyện đan, ai ngờ vừa đem ra bán liền bị phán là hàng ba không – không chứng nhận, không kiểm định, không nguồn gốc, bán ra sẽ bị nhận án phạt khổng lồ cùng vé vào phòng giam.
Không người thân, không bạn bè, cái quang não kia thì dùng mãi không hiểu, Mạnh Bạch chỉ biết gặm cải thảo sống qua ngày. Cuối cùng cô không chịu nổi nữa, phẫn nộ đăng ký vào Học viện Quân sự Dự bị, quyết định bỏ y theo võ!
Tháng đầu huấn luyện cùng đám chiến sĩ cơ giáp, cô thường xuyên nghẹn ngào nhìn đôi tay đã từng cứu nhân độ thế nay lại cầm súng gϊếŧ người.
Tháng huấn luyện thứ hai.
Mạnh Bạch: Đấm một phát là một thằng nằm? Vui đấy!
Tháng huấn luyện thứ ba.
Mạnh Bạch: Nắm đấm này bắt đầu đói khát rồi!
Thế là...
Mùa tuyển sinh năm sau, Mạnh Bạch - học viên ưu tú được các thầy cô kỳ vọng nhất - chính thức bước chân vào quân đội.
[Văn án 2].
Trong một cuộc thi, nhờ kỹ năng cấp cứu xuất sắc, Mạnh Bạch bị nhét vào đội y tế.
Trước trận đấu, thầy cô dặn dò: “Nếu có kẻ nào định cướp vật tư, em biết phải làm gì rồi đấy."
Kết quả, đội 2 của Học viện X định bắt đội hậu cần của đối thủ, nào ngờ lại bị một quân y đánh cho suýt toàn quân bị diệt.
[Văn án 3].
Hai năm sau, sinh vật dị biến bùng phát trên diện rộng, Mạnh Bạch lên đường ra tiền tuyến.
Địch công kích dữ dội, đội tiên phong nơi cô đóng quân bị bao vây, thương vong nghiêm trọng.
Đúng lúc ấy, vật tư y tế cạn kiệt. Trong khi cả đội gần như tuyệt vọng, Mạnh Bạch bỗng rút ra một bộ ngân châm, nước mắt giàn giụa: "Cuối cùng cũng được trở lại nghề cũ rồi! Hôm nay, đứa nào cũng phải sống!"
Hướng dẫn đọc:
1. Bối cảnh hư cấu, thời đại tinh tế có thiết lập riêng.
2. Nữ chính có bàn tay vàng, khả năng giải độc cứu người không theo khoa học, xin đừng quá nghiêm túc! Cảm ơn cảm ơn!