Đêm Hong Kong năm 1990, ngoài trời lất phất mưa bụi. Tấm biển neon [Đêm Phong Hỏa] lập lòe sáng đỏ rực, phản chiếu trên mặt nước đọng trên nền xi măng. Từng cặp chân dài, váy ngắn, từng gã đàn ông bảnh bao bước vào cánh cửa lớn. Cửa vừa mở tiếng nhạc điện tử và bass dập thình thịch đánh dội ra tận ngoài phố.
Đêm Phong Hỏa là một trong ba tụ điểm ăn chơi lớn nhất Cửu Long Đường. Nơi này không chỉ bán rượu và nhạc, mà còn bán cảm giác an toàn giữa thế giới hỗn loạn.
Bởi vì nó thuộc về Tam gia.
Bên trong, ánh sáng chớp nhoáng hắt từng mảng đỏ tím xanh lên những gương mặt lấp ló sau làn khói thuốc. Đám đông uốn éo trên sàn nhảy. Tiếng giày cao gót gõ nhịp lẫn vào tiếng ly thủy tinh chạm nhau lách cách. Gái tiếp rượu nghiêng người cười hờ, còn đàn ông thì rút ví vung tiền, tưởng như thế là làm chủ cuộc chơi.
Bên quầy bar nằm bên góc trái có một cô gái đứng lặng lẽ không ăn nhập với không khí nơi đây. Cô mặc áo sơ mi trắng ngắn tay, váy đen ngang gối. Tóc cột cao lộ cái gáy trắng như sức và đôi mắt lạnh nhạt không gợn sóng.
Cô không thân thiện, cũng chẳng lả lơi. Động tác pha chế thành thạo, chuẩn xác, nhưng ánh mắt lúc nào cũng lạc lõng như đang nhìn xuyên qua thế giới rực rỡ này về phía một khoảng trống nào đó trong đầu.
“Ê em, cho anh một ly rượu mạnh... kèm nụ cười coi!” Một gã đàn ông gục người lên quầy, áo sơ mi bung hai nút. Mùi nước hoa rẻ tiền trộn mùi mồ hôi nồng nặc.
"Xin quý khách đợi một lát." Kỷ Dao Chi không ngẩng đầu. Tay cô vẫn lắc rượu, mắt vẫn nhìn đồng hồ bấm giờ. Nhịp thở ổn định như thể tiếng ồn và gã đàn ông kia chỉ là phần nền mờ nhạt trong khung cảnh này.
Gã khó chịu vì bị ngó lơ, vươn tay định chụp lấy cổ tay cô thì...
“Cạch!”
Một bàn tay khác đập mạnh ly lên mặt quầy bar. Đá trong ly thủy tinh nhảy lên.
“Không thấy bảng nội quy à? Người của Đêm Phong Hỏa mà mày cũng dám đυ.ng?”
Tiếng nói lành lạnh, kèm mùi khói thuốc. Một người đàn ông mặc áo vest không cài nút, gác chân ngồi ở ghế gần đó. Ánh mắt hắn nửa cười nửa cảnh cáo.
Gã kia cứng đơ, vừa định bật lại thì thấy bên trong quán có vài ánh mắt liếc tới. Một trong số đó là từ gã đàn em trông coi lối vào khu VIP, tay đang nghịch bật lửa, mặt không cảm xúc.
Gã đàn ông nuốt khan, lùi lại hai bước: “Biết rồi... Đừng tưởng có người chống lưng là ngon.” Nói xong rồi lủi vào đám đông.
Người đàn ông ở ghế nhả khói, lười biếng nói với theo: “Mày cứ thử đυ.ng vào người của Tam gia xem, xem ai sống tới mai.”
Kỷ Dao Chi đặt ly rượu lên khay. Đúng lúc một cô gái tóc uốn đi tới nhận.
Cô gái cười mỉm: “Cảm ơn bé Chi nha."
Kỷ Dao Chi cười nhạt đáp lại. Như thể chuyện xảy ra vừa rồi chẳng liên quan gì đến cô.