Chương 1

Thành phố A, khu trung tâm thương mại.

Giữa lúc xuân hè giao mùa, mưa lất phất rơi, cả con phố phủ một lớp hơi nước ẩm ướt, u ám.

Hai kẻ xui xẻo đi dạo phố mà không xem dự báo thời tiết, gọi hai ly cà phê, ngồi trong quán cà phê tầng một trú mưa.

“Không biết mưa này kéo dài bao lâu nữa, phiền thật.”

Cô gái vừa vuốt tóc vừa càu nhàu, nhưng không nhận được phản hồi từ bạn. Ngẩng đầu nghi hoặc, cô hỏi: “Nhìn gì thế?”

Bạn cô không lên tiếng, chỉ liếc mắt ra hiệu.

Nhờ sự ăn ý bao năm làm bạn thân, cô lập tức hiểu ý, nhìn theo hướng đó. Hai người trao đổi ánh mắt, mắt sáng rực, cùng bật cười.

“Đẹp trai quá, cuối cùng cũng có trai đẹp không lặn mất tăm!”

“Tớ thấy là mỹ nhân, da trắng thật.”

“Cậu ta hình như cũng không mang ô, chắc vào đây trú mưa.”

Người ngồi ở góc quán chẳng hề hay biết mình đã trở thành tâm điểm bàn tán. Cậu cúi đầu nghịch điện thoại trên bàn, để lộ một đoạn cổ trắng đến chói mắt dưới mái tóc đen, đôi mày khẽ rũ, như đang phiền muộn vì cơn mưa bất chợt này.

Cậu mặc áo sơ mi xanh non, bên trong là áo thun xanh nhạt hơn. Dưới bóng cây xanh trong quán, cậu trông tươi tắn như thể có thể vắt ra nước xuân.

Bàn một người trong quán không lớn, điện thoại chỉ chiếm một góc nhỏ, phần còn lại bị một chiếc túi xách tinh tế chiếm chỗ.

Túi ướt sũng, lấp lánh những giọt nước, rõ ràng vừa được dùng để che mưa.

Điện thoại rung hai tiếng, có tin nhắn mới.

“Dù mưa cũng phải đi giao, bố biết Tần Tranh tốt với con, nhưng đàn ông ấy mà, con vẫn phải chiều chuộng.”

“Nhất là người như Tần Tranh, thiếu gì kẻ muốn nịnh bợ cậu ta.”

“Công ty của bố, con cũng biết, toàn dựa vào vài dự án từ tay Tần Tranh mới kiếm được tiền. Con không được bướng, hiểu không?”

“Công ty bố cố gắng cũng là để con sống tốt hơn, để gia đình mình tốt hơn.”

Diệp Thu Trì có chút không cam tâm, chậm rãi trả lời: “Con đến gần công ty anh ấy rồi, con sẽ gọi để anh ấy ra đón.”

Đầu kia trả lời nhanh: “Mưa có lớn đâu, con tự mang qua đi. Dầm mưa một chút, để cậu ta xót con. Lần này con mang cơm tới, cậu ta sẽ càng coi trọng con, hiểu không?”

Diệp Thu Trì nhìn chằm chằm chiếc túi vừa dùng để che mưa, ngẩn ra vài giây, rồi giả vờ ngoan ngoãn trả lời bố một chữ “Vâng.”

Không phải cậu không muốn tự mang qua, mà là cậu vừa tắm rửa, gội đầu, không muốn dầm mưa.

Nếu không muốn dầm mưa thì phải đội cái túi đựng hộp cơm lên đầu. Đến khi tới công ty Tần Tranh, Tần Tranh chắc được ăn cơm ngâm mưa.

Như thế càng tệ hơn, đúng không?

Cậu vẫn “thương” Tần Tranh mà.