Chương 7: Ân sủng ngút trời đến rồi

Nhưng sau ngày hôm nay, đó không còn là vấn đề gượng gạo hay không nữa. Để bảo toàn cái mạng nhỏ này, nàng phải tranh thủ đọc kỹ lại vài lần, cố gắng hết sức để tránh kết cục thê thảm của mình trong truyện.

"Thượng Thải nữ, phúc khí của người tới rồi!"

Bên ngoài, giọng nói a a đầy phấn khích của Tề công công cất lên, nghe vào lúc chạng vạng lại càng thêm kinh hãi.

Thượng Phù Cừ không chút phòng bị, bất giác run lên.

Ngược lại, Tiểu Điệp và Hạnh Nhi lại mặt mày hớn hở đón tới.

"Chúc mừng Thải nữ, Bệ hạ lệnh cho nô tài đến lấy đèn..." Tề công công phất trần bước vào, vừa ngẩng mắt đã bắt gặp Thượng Phù Cừ đang nằm thẳng đơ, vẻ mặt ngơ ngác.

Đầu óc thì tỉnh rồi, nhưng thân thể thì chưa.

Vị Thải nữ này quả là tự giác quá nhỉ.

"Người mau sửa soạn trang điểm đi ạ, Bệ hạ lát nữa sẽ tới... Ơ, đèn đâu rồi?"

Bị hai tỳ nữ thân cận lôi ra khỏi chăn như nhổ củ cải, ấn ngồi trước bàn trang điểm, đầu óc Thượng Phù Cừ vẫn chưa kịp thông suốt.

"Bệ hạ... đã chọn đèn của ta rồi ư?"

Nhưng hình như trong truyện cũng không nói rõ, đêm đầu tiên hoàng đế rốt cuộc đã tìm ai...

"Thải nữ, xem người kìa, vui đến mức nói sảng luôn rồi."

Hạnh Nhi mới vào làm nên rất có chí tiến thủ, cầm lược ướm lên tóc nàng, vẻ mặt đầy háo hức: "Đây là ân sủng ngút trời, trong bao nhiêu mỹ nhân, Bệ hạ chỉ chọn đèn của người thôi đó."

Nàng ta lại hạ giọng: "Trước kia ở Đông Cung không hề có mỹ cơ thị thϊếp... Đêm đầu tiên này người phải dịu dàng một chút, để lại ấn tượng tốt cho Bệ hạ."

Một lời ám thị vô cùng kín đáo.

Thế nhưng Thượng Phù Cừ nghe mà chân mày xoắn cả lại.

Trước khi vào cung, ma ma giáo huấn đã dạy những gì cần dạy, nhưng chuyện này chỉ có thể nói là sư phụ dắt vào cửa, tu hành dựa vào bản thân.

Nàng đã ngộ ra, nhưng lại như chưa ngộ ra gì cả.

Chỉ có Hạnh Nhi và Tiểu Điệp là đang phấn khích.

"Thải nữ yên tâm, nô tỳ sẽ chải cho người một kiểu tóc thật đẹp, bảo đảm Bệ hạ vừa thấy sẽ nhất kiến khuynh tâm với người."

"Thải nữ, người mau phấn chấn lên, phú quý ngút trời đến tận cửa rồi kìa."

Hai người ra sức lên dây cót tinh thần, Thượng Phù Cừ suýt nữa thì vò nát cả vạt áo, trong lòng cuối cùng cũng nhóm lên một ngọn lửa.

Nhưng đó không phải là ý chí chiến đấu, mà là sợ hãi và căng thẳng.

Giống như tâm trạng của một học trò kém cỏi, vốn nghĩ trời sập đã có người cao chống đỡ, có chuyện gì cũng chẳng đến lượt mình, lại đột nhiên bị tống vào phòng thi.

Hạnh Nhi nói: "Thải nữ, người vốn đã xinh đẹp, lát nữa lúc thỉnh an nếu ánh mắt có thể long lanh hơn một chút thì càng tốt ạ."

Thượng Phù Cừ vội vàng hỏi dồn: "Long lanh thế nào?"

Tương lai của chủ tử chính là tương lai của bọn họ, một người đắc đạo, gà chó cũng thăng thiên. Hạnh Nhi rất nhiệt tình: "Tiểu Điệp, ngươi giúp Thải nữ đứng dậy đi."

Thượng Phù Cừ đứng lên, trong đầu vang lên tiếng loảng xoảng.

Gia thế của nàng không mấy hiển hách, những trang sức mang vào cung, tối nay đã đeo hết lên đầu non nửa, quyết cầu tạo nên công trạng.

"Nô tỳ chỉ bảo người, Thải nữ cứ làm theo quy củ mà ma ma giáo huấn đã dạy một lần trước đã."

Thượng Phù Cừ quay mặt về phía cửa chính, quỳ xuống dập đầu: "Thần thϊếp cung thỉnh Bệ hạ thánh an."

Một lễ quỳ lạy vô cùng chuẩn mực.

Trong nhà còn có người già trẻ nhỏ, cái gì cần học thì phải học cho tốt. Nàng muốn treo máy, chứ không phải ngắt kết nối hoàn toàn.

"Lễ này của Thải nữ không ai bắt bẻ được, người luyện thêm vài lần nữa, lát nữa Bệ hạ tới sẽ không bị khớp."

Thượng Phù Cừ cảm thấy có lý.

Nàng không phải người có tính cách thanh cao gì.

Đã vào cung thì chính là nhắm đến vinh hoa phú quý, tiền đồ như gấm. Dù cho không tranh giành được, thì cơ hội tự dâng đến cửa thế này không lấy cũng phí, phải nhân cơ hội mà húp thêm mấy ngụm canh.

Nàng nhấc váy đứng dậy, rồi lại lạy.

"Thần thϊếp cung thỉnh Bệ hạ thánh an."

"Tốt lắm, Thải nữ làm lại lần nữa."