Người vừa giơ tay, Tề công công đã vội vàng khom người tiến lên.
Phía sau còn có một nội thị mặt mày khổ sở, nhân cơ hội bưng danh sách đi tới.
Lục Hoài đăng cơ khi tuổi còn trẻ, hiện giờ còn chưa đến tuổi hai mươi. Nói là tân đế, thật ra chỉ mới ở tuổi thiếu niên. Thiếu niên ở độ tuổi này theo lý mà nói đã sớm hiểu chuyện rồi, nhưng vị này chỉ tất tả ngược xuôi, một lòng lo lắng triều chính.
Lý do trước đây người vô số lần từ chối đề nghị tuyển phi của Thái hậu, cũng chỉ có một...
"Nữ nhân chỉ ảnh hưởng đến tốc độ phê duyệt tấu chương của trẫm."
Vì vậy, việc dâng danh sách cho thiên tử tuyệt đối là một công việc khổ sai.
Tề công công liếc nhìn tên nội thị đáng thương đang quỳ trên đất run lẩy bẩy, rồi lại lén nhìn sắc mặt không hề biểu lộ điều gì của thiên tử trẻ tuổi.
Cuối cùng ông vẫn phải đánh bạo nói đỡ: "Bệ hạ, mấy ngày nay Thái hậu nương nương đã chọn cho người mấy vị phi tần, hiện giờ đã an vị trong hậu cung rồi. Đây là danh sách, hay là người xem qua một chút... làm quen ạ?"
Ý tứ trong lời là, người đã đưa vào tận cửa rồi, đành bịt mũi mà chấp nhận cho qua thôi.
Vốn tưởng bị mẫu thân ruột tính kế "đánh úp sau lưng", Thiếu đế chắc chắn đang nén một bụng lửa giận.
Nhưng trái với tưởng tượng, thiếu niên lại bình tĩnh đến kỳ lạ. Ánh mắt trầm tĩnh chỉ rơi trên những cuốn danh sách còn mới tinh, được làm gấp vào buổi chiều.
Người lướt qua lướt lại một lượt, dường như đang tìm kiếm điều gì đó, cuối cùng dừng lại chính xác trên cái tên ở góc cuối cùng.
"Thượng Thải nữ?"
Tề công công sững sờ một lúc rồi vô cùng kích động, dốc hết tài năng giới thiệu: "Vâng vâng vâng, vị này đã được các cô cô và Thái hậu nương nương khen ngợi, người đẹp như tên, mỹ mạo động lòng người, giống hệt như hoa phù dung vậy. Hơn nữa tính tình đôn hậu thật thà, bữa tối đã ăn hết những hai bát! Ăn sạch sành sanh!"
Khen từ dung mạo đến tính cách, cả trong lẫn ngoài đều có đủ.
Đúng là sách đến khi dùng mới hận ít, ông hận không thể khen vị Thượng Thải nữ này thành người độc nhất vô nhị trên trời dưới đất, thì đầu ngón tay thon dài của thiếu niên đã nhẹ nhàng điểm lên cái tên đó.
"Là nàng ta."
Thượng Thải nữ của Hiên Hạm Đạm.
Đây đâu phải là Thải nữ gì, rõ ràng chính là "mưa thuận gió hòa, bốn biển thái bình" của người.
"Vâng, vâng vâng!"
Tề công công vội vã lui ra để chuẩn bị, tiện thể thông báo tin vui khắp chốn cùng mừng này.
"Khoan đã."
Một chân còn chưa bước qua ngưỡng cửa, Lục Hoài bỗng gọi ông lại: "Đến kho lấy một cuốn Tam Tự Kinh, gói thêm vài cuốn sách khác nữa, lát nữa mang qua cho Thượng Thải nữ, bảo nàng rảnh rỗi không có việc gì thì đọc thêm sách."
Bớt cắn hạt dưa nghe nhạc đi!
Tuy bất ngờ nhưng lại hợp tình hợp lý, Tề công công không cảm thấy có gì không ổn.
Dù sao bệ hạ nhà mình tính tình chính là như vậy, đây chắc chắn là đã để mắt đến Thượng Thải nữ rồi, nên mới làm thế.
Không hổ là bệ hạ, lúc này mà còn nghĩ đến chuyện đọc sách.
Ở một bên khác, Thượng Phù Cừ sau khi cắn xong hạt dưa, nghe xong nhạc, liền giũ giũ chăn chuẩn bị nằm xuống ngủ.
Tiểu Điệp đã sớm quen với thói quen sinh hoạt kiểu nuôi heo của nàng, nhưng Hạnh Nhi mới đến lại trợn tròn mắt: "Thải nữ, người nghỉ sớm như vậy, lỡ như bệ hạ muốn qua đây thì phải làm sao?"
Thượng Phù Cừ tự tin xua tay: "Bệ hạ sẽ không qua đâu, thu đèn vào đi."