Chương 33: Thư gửi cho a tỷ

Chẳng kịp nghĩ đến tâm trạng của cha mình khi thấy thánh chỉ sẽ ra sao, Thượng Phù Cừ thầm cảm khái, thảo nào nhiều người chen chúc vỡ đầu cũng muốn vào cung.

Quả đúng là một người đắc đạo, gà chó cũng thăng thiên.

"Tối nay trẫm không ngủ." Lục Hoài đứng dậy, quay trở lại bàn án. Tờ giấy mỏng manh vẫn nằm đó, bên trên chi chít những cái tên viết bằng mực đen.

"Nàng cứ nghỉ ngơi trước đi."

Thượng Phù Cừ tất nhiên là không thể, nàng mềm mại ngồi tựa vào bên cạnh, lại ý tứ không chạm vào dù chỉ một góc áo của hắn: "Thần thϊếp không mệt, thần thϊếp muốn ở đây bầu bạn cùng bệ hạ."

Miệng nói là vậy, nhưng đến nửa đêm sau, nàng thật sự không trụ nổi nữa, trong lòng ôm một cuốn "Trung Dung", đầu gật gù như gà mổ thóc, dần dần gục xuống bàn.

Trên bộ Tứ thư Ngũ kinh mà Lục Hoài từng dùng này chi chít những kiến giải của hắn. Nét chữ có phần non nớt, nhưng rất tỉ mỉ, phân tích thấu đáo, quả thật là nghiền nát ra mớm cho người đọc.

Thanh nhiệm vụ tăng lên rõ rệt.

Trong cơn mơ màng, Thượng Phù Cừ cảm thấy mình dường như đã lật đến một trang giấy nhàu nát. Mí mắt như bị dán chặt, nàng cố gắng định thần nhìn, hình ảnh cuối cùng trong tầm mắt là một gương mặt quỷ với hai mắt vẽ chéo và chiếc lưỡi le ra, nét vẽ phóng khoáng, ngông nghênh mà đáng yêu.

Bóng người bên cạnh đặt bút son xuống, sống lưng dường như cứng lại.

Khi tỉnh lại, trời đã sáng rõ.

Mặt bàn phê duyệt tấu chương cứng ngắc khó chịu, Thượng Phù Cừ ngủ không hề ngon. Đôi mày liễu khẽ nhíu lại, cả người nàng như chiếc bánh bao bị hấp trong l*иg, vừa ngột ngạt vừa nóng bức.

"Mỹ nhân..."

Mãi đến khi giọng nói quen thuộc của Tiểu Điệp vang lên: "Mỹ nhân, bệ hạ đã đi thượng triều rồi."

Có vật gì đó từ từ trượt xuống vai, Thượng Phù Cừ theo phản xạ đưa tay đón lấy, phát hiện đó là một chiếc áo khoác thường phục rộng lớn của nam tử.

Thảo nào nàng cảm thấy mình sắp chín tới nơi.

"Là của bệ hạ."

Tiểu Điệp mặt mày hớn hở: "Bệ hạ lo người bị lạnh. Mỹ nhân, bệ hạ đối với người thật tốt."

Nhìn vầng thái dương đỏ rực bên ngoài, Thượng Phù Cừ lau đi những giọt mồ hôi li ti trên trán, lựa chọn lờ đi chủ đề này: "Bệ hạ đi khi nào vậy?"

"Vẫn như mọi ngày thôi ạ."

Tiểu Điệp đỡ nàng đứng dậy: "Người đã gọi nô tỳ vào, dặn nô tỳ không được làm phiền người."

Sau đó, một giấc ngủ đến tận bây giờ.

Không vội rời khỏi thư phòng, Thượng Phù Cừ đưa chiếc áo khoác cho Tiểu Điệp, cực kỳ to gan lấy giấy bút trên bàn, cúi đầu nhanh chóng viết.

Hầu như không cần suy nghĩ.

Tựa như đã sắp xếp sẵn mọi lời muốn nói trong lòng.

Chân nến hơi nghiêng, một giọt lệ nến tức thì nhỏ xuống miệng phong bì, hơi ấm còn bỏng rẫy. Thượng Phù Cừ đưa tay ấn nhẹ, nhét phong thư nhà này vào tay áo Tiểu Điệp, trịnh trọng dặn dò.

"Phải chắc chắn đưa được lá thư này đến tay a tỷ."

Thiên tử muốn trọng dụng phụ thân của nàng.

Đây là chuyện nguy hiểm.

Nhưng cũng là chuyện tốt.

Với tính cách của a cha, chưa chắc đã vui mừng. Nhưng nghĩ đến phản ứng của Lục Hoài đêm qua khi nghe đến tên Tống Thái sư, Thượng Phù Cừ không khỏi cắn môi dưới.

A cha vẫn nghĩ mọi chuyện quá đơn giản rồi.

Chỉ sợ từ lúc nàng bước chân vào cung, Thượng gia đã định sẵn chỉ có thể tiến chứ không thể lùi.

Hậu phi vào cung vừa tròn một tháng, cũng ngóng trông hoàng đế suốt một tháng. Nhưng ngoài Thượng Phù Cừ ra, những người khác tuyệt nhiên chẳng được ngó ngàng tới.

Thái hậu theo lệ thường mở yến tiệc, ban lời giáo huấn.

Nói đơn giản hơn, chính là để đám nhân viên mới tổng kết báo cáo công việc.

Trong tình cảnh tất cả đều đồng loạt trưng ra thành tích con số không, toàn bộ hậu cung đều thoang thoảng một luồng khí oán hờn chua chát.

Cảm nhận những ánh mắt sắc như dao găm từ bốn phương tám hướng, dù Thượng Phù Cừ tự cho là da mặt mình dày, muốn tiếp tục giả ngốc gặm trái cây, cũng có phần không chịu nổi.

"Vẫn là Thượng mỹ nhân có bản lĩnh."