Chương 23: Cùng nhau làm nhiệm vụ

Giờ đây sau khi sự thật đã phơi bày, lòng nàng tĩnh như nước.

Bởi vì – đây là một cỗ máy bóc lột cao cấp.

Nàng cũng cảm kích đến rơi nước mắt, và chân thành tin tưởng. Dù sao, không có gì vững chắc hơn việc cùng ngồi trên một chiếc thuyền.

Đây chẳng phải cũng là thắng ở vạch xuất phát sao? Chỉ là một đường đua khác mà thôi.

Thượng Phù Cừ thăm dò hỏi: "Vậy... sau này thần thϊếp mỗi ngày đều phải học tập, hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống đó sao?"

Vào cung mất tự do, nàng không sợ.

Nhưng vào cung phải đọc sách, nàng sợ thật rồi.

Ánh sáng màu cam ấm áp lướt qua mái tóc, đổ một bóng mờ lên gò má mềm mại của thiếu nữ. Thấy đối phương do dự, Lục Hoài chậm rãi đứng dậy: "Trẫm sẽ không để nàng chịu thiệt."

Thượng Phù Cừ vội vàng khấu đầu: "Bệ hạ là chân long thiên tử, một lời nói nặng tựa cửu đỉnh, điều này thần thϊếp tự nhiên tin tưởng."

Có tình tiết trong sách như một lưỡi dao lớn treo trên đầu, lúc nào cũng có thể rơi xuống. Nếu có thể biến tiểu thϊếp thành đối tác, biết đâu có thể cầu được một kết cục hoàn mỹ.

Hơn nữa còn được trả tiền.

Chuyện này nàng nhận.

Từ sau đêm đầu tiên, Thượng Phù Cừ đã nắm được thói quen của đế vương, trong tẩm điện luôn để lại một ngọn đèn nhỏ, ánh sáng mờ ảo. Lần này không gọi Tề công công vào, thiếu niên thiên tử đứng dưới ánh đèn, chậm rãi thong thả cởi chiếc đai ngọc bên hông, cởi bỏ chiếc ngoại bào có hoa văn rồng màu huyền kim.

Hắn quay lưng về phía nàng, đuôi tóc quét qua vòng eo thanh mảnh, không nhìn rõ được biểu cảm trên mặt, chỉ có thể thấy những ngón tay dài trắng như ngọc, sạch sẽ.

Lục Hoài không quay đầu lại, giọng nói vẫn bình thản.

"Cứ theo bài tập ở Thái học mà làm, sau này mỗi ngày nàng chỉ cần học xong những thứ này. Hôm nay thì thôi, bắt đầu từ ngày mai đi."

Biết rõ mỗi người đều có sở trường và năng lực khác nhau, nên hắn không yêu cầu quá khắt khe.

Đổi lại là trước đây, dù có bắt Lục Hoài chép tay hết cả Tuyên Thất điện cũng không thể ngờ được, sẽ có một ngày hắn lại đi thúc giục một tiểu thϊếp không mấy thân quen đọc sách.

Càng không ngờ hơn nữa là, khi thấy nàng mày chau mặt ủ, rõ ràng là muốn nói mà không nói ra được... hắn lại có chút phấn khích.

Thượng Phù Cừ nằm xuống, kéo chăn lên cao.

"Được rồi, không còn sớm nữa, Bệ hạ nghỉ ngơi sớm đi ạ."

Nàng ngủ và ăn uống luôn đúng giờ.

Thời gian nghỉ ngơi vô cùng quý giá, nên Lục Hoài sớm đã hình thành thói quen tranh thủ từng giây, vừa đặt lưng xuống gối là ngủ ngay. Nhưng tối nay, hiếm khi lại có chút khó ngủ.

Qua lớp màn sa màu xanh nước, một đốm đèn mờ ảo, hắt lên cửa sổ giấy một bóng người đột nhiên xuất hiện, trông như ma quỷ. Lục Hoài mở mắt, nghiêng đầu lắng nghe kỹ tiếng chim hót nhẹ nhàng, rõ ràng và vô cùng đều đặn bên ngoài.

Hắn khẽ gõ mấy ngón tay lên khung cửa sổ, trong chớp mắt ánh đèn chao đảo, bóng người kia đã biến mất.

Người trên chiếc sập mềm đối diện, dù đã cố ý kiểm soát hơi thở của mình, nhưng vẫn bị lộ.

"Tỉnh rồi thì đừng giả vờ nữa."

Thấy bị vạch trần, Thượng Phù Cừ khô khốc ngồi dậy: "Tối nay ăn nhiều mì quá, thần thϊếp có chút khát nước."

Nàng vừa nói vừa xuống giường, chột dạ đến không kịp mang giày. Cổ áσ ɭóŧ rộng thùng thình xộc xệch, ánh đèn mờ ảo phủ lên một mảng da thịt trắng như tuyết như ngọc.

Thiếu đế không động sắc mà chuyển tầm mắt ra ngoài cửa sổ.

Một lúc sau mới nói: "Đó là ám vệ, chính là tử sĩ."

Đây là từ ngữ trước đây chỉ thấy trong truyện kể.

Trong lòng Thượng Phù Cừ ngứa ngáy, tò mò nhưng lại không dám hỏi. Giữ vững tinh thần hợp tác tốt đẹp, nàng hết lòng hết sức đóng vai một phi tần đạt chuẩn, đang định nói vài câu khách sáo quan tâm để không khí bớt lạnh nhạt, thì đối phương đã mở lời trước.

"Trẫm sẽ phái một người thân cận cho nàng."

Lục Hoài khẽ nhíu mày, càng nghĩ càng thấy rất cần thiết.