Nghĩ đến việc Thái hậu cuối cùng cũng được toại nguyện, Tề công công càng thêm tươi cười rạng rỡ: "Danh phận của các cô nương sẽ có trong vài ngày tới, bây giờ xin mời về trước..."
Lời còn chưa dứt, một vị cô cô từ trong bước ra đột nhiên lên tiếng ngắt lời.
"Thái hậu nương nương đã nói, bây giờ có thể vào trong an vị trước, danh phận đợi dùng xong bữa tối là sẽ có."
Tề công công ngẩn ra, nhìn về phía bà.
Là người thân cận, ông biết Thái hậu người sốt ruột, nhưng không ngờ lại vội đến mức này...
Bắt gặp ánh mắt của ông, Đào cô cô chỉ hạ giọng đáp một câu.
"Chờ nữa, bệ hạ sẽ về mất."
Vịt đã nấu chín, còn có thể bay mất.
...
Những lần tuyển tú trước đây thế nào Thượng Phù Cừ không rõ, nhưng lần này nàng luôn cảm thấy như bị lùa vịt lên giàn.
Nữ tử kia nói đúng một điều.
Nàng đúng là không xuất thân từ gia đình quyền quý cao sang, nhưng cũng là nhà khá giả. Phụ thân nàng cả đời chỉ là một tiên sinh dạy chữ ở phương Nam.
Gia đình không phức tạp, tuy cũng có thϊếp thất, có huynh đệ tỷ muội thứ xuất, nhưng mọi người đều sống bình lặng bình thường, không có nhiều chuyện rắc rối.
Thái hậu chỉ thử tay một chút, lần này số người vào cung không nhiều, nên mỗi người có thể ở một cung điện. Nàng vì xuất thân thấp kém, nơi ở được sắp xếp cũng vừa hẻo lánh vừa nhỏ. Tiếng ve kêu cũng xa xôi mơ hồ, nghe thật thê lương tội nghiệp.
Nha đầu Tiểu Điệp lớn lên cùng nàng từ nhỏ, vừa dọn dẹp chăn nệm vừa lẩm bẩm: "Cô nương, chuyện này đột ngột quá, may mà lúc chúng ta đi đã mang theo đủ cả. Mấy cô nương nhà ở kinh thành kia, không chừng còn tưởng có thể về nhà một chuyến nữa đấy."
Thượng Phù Cừ gật đầu.
Cái lợi của việc ở xa là chuẩn bị đầy đủ mọi thứ trong một lần.
Nhìn những gương mặt thị nữ xa lạ trong viện, nàng hạ giọng hỏi: "Tỷ tỷ biết chuyện chưa?"
Lần này người đưa nàng đến kinh thành là tỷ tỷ ruột, Thượng Sính Đình. Mấy năm trước lúc đi chùa dâng hương đã phải lòng một thư sinh nghèo, gia đình vốn không đồng ý, nhưng sau một hồi náo loạn cũng đành để tỷ ấy gả đi.
Năm nay thư sinh đó lên kinh thi hội, vừa hay đi cùng nhau.
"Vừa rồi vị ma ma kia nói, sẽ có người truyền tin cho người thân bên ngoài, đại cô nương bây giờ cũng ở kinh thành nên rất tiện. Chỉ là không biết, cô nương nhà ta sẽ được ban cho danh phận gì." Tiểu Điệp vẻ mặt mong chờ.
Cô nương nhà mình là người xinh đẹp nhất trong nhà, tính tình lại tốt, nấu gì ăn nấy, trên có thể bắt ve, dưới có thể mò cá.
Lúc đến đây, nô tỳ đã lén quan sát một vòng rồi, cô nương không hề thua kém bất kỳ ai.
Thượng Phù Cừ thẳng thừng dội cho nha đầu một gáo nước lạnh: "Đương nhiên là "Thải nữ" thấp nhất rồi."
Gia đình vốn không trông mong nàng vào cung để tranh giành phú quý.
Thượng mẫu vốn đã tìm cho nàng một mối tốt, chỉ chờ cuối năm bàn chuyện cưới xin, ai ngờ lại bị chuyện bất ngờ này làm cho tan tành.
Có thể thấy Thái hậu thật sự rất vội, bữa tối còn chưa tới, ý chỉ đã ban xuống rồi.
Quả không ngoài dự đoán, Thải nữ.
So với đỗ trạng nguyên, còn chắc hơn! Vững!
Vị Đào cô cô đã gặp trước đó, thiện ý nhắc nhở: "Đợi bệ hạ trở về, danh sách sẽ tự khắc được đưa đến trước mặt người để xem qua. Nếu vừa ý ai, sẽ cho người lấy đèn l*иg, ở lại qua đêm."
Quy củ thị tẩm của phi tần Đại Thần là treo một chiếc đèn l*иg trước cửa cung điện của mình. Nếu hoàng đế có ý, sẽ sai nội thị thân cận đến lấy đèn, báo hiệu tối đó sẽ ghé qua. Nếu cơ thể không khỏe hoặc bị bệnh, thì không cần treo đèn.
Đào cô cô có ấn tượng với Thượng Phù Cừ.
Lúc trước, đám mỹ nhân đứng dưới nắng gắt, ai nấy đều bị phơi đến hoa mắt chóng mặt, sắc mặt tái nhợt. Chỉ có vị Thải nữ này tinh thần phơi phới, vừa nhìn đã biết hoạt bát nhanh nhẹn, thân thể khỏe mạnh.
Lúc tranh chấp với người khác, lại càng bình tĩnh thản nhiên, tuổi còn trẻ mà đã giữ được bình tĩnh.
Vì vậy, bà có khá nhiều thiện cảm với nàng.