Chương 19: Không đẹp, là ma

Thông tin phổ biến này, dù nàng không vào cung, cũng đã nghe qua vài lần.

"Nô tỳ kể cho người nghe chuyện chi tiết hơn, những điều này cũng là nô tỳ nghe được từ người khác." Hạnh Nhi rót trà, càng nghĩ càng thấy mình may mắn. Người ta thường muốn trèo cao, vốn bị phân đến hầu hạ một Thải nữ nhỏ bé, các cung nhân khác còn nhìn bằng ánh mắt khác. Không ngờ lại vớ được một con hắc mã.

"Nghe nói trước đây khi tiên đế còn tại vị, đã rất nghiêm khắc với Bệ hạ, lúc nhỏ Bệ hạ thích ăn món bánh sữa bò do một ma ma bên cạnh làm, kết quả tiên đế biết được, liền đuổi người đó ra khỏi cung."

Thượng Phù Cừ nghe mà ngẩn người.

Không chết trong im lặng, thì cũng biếи ŧɦái trong im lặng.

Chẳng trách lại hành hạ nàng như vậy, ra là mình từng dầm mưa, nên muốn xé nát ô của người khác.

"Cho nên, Bệ hạ từ nhỏ đã có tính cách không mấy gần gũi với người khác như vậy." Hạnh Nhi hạ giọng, tiếp tục nói: "Trong cung ai cũng có tâm tư trèo cao... Hậu cung của tiên đế có biết bao nhiêu phi tần xuất thân từ cung nữ, nhưng chiêu này ở chỗ Bệ hạ lại không có tác dụng."

"Chưa kể đến việc Bệ hạ căn bản không để ý đến ai, nghe nói trước đây mỗi ngày làm xong bài tập trở về, chó gác cửa cũng đã ngủ rồi."

Thượng Phù Cừ: ...

Đây là sống cái kiểu gì vậy.

Nghe còn không thoải mái bằng người bình thường bọn họ nữa.

"Chưa hết đâu." Hạnh Nhi vừa nói vừa thở dài: "Hoàng tử đến tuổi sẽ được sắp xếp thị tỳ sơ lễ, lần nào Bệ hạ cũng từ chối. Sau này Thái hậu phiền lòng quá, bèn không nói tiếng nào mà lén nhét một người xinh đẹp qua đó."

"Nhưng không biết cô nương đó nghĩ thế nào, chắc là thấy xấu hổ, nên không mặc quần áo, xõa tóc trốn trong chăn. Tội nghiệp Bệ hạ tối hôm đó dự yến tiệc uống chút rượu, đầu óc đang choáng váng. Về đến nơi vén chăn lên, thì ôi thôi hồn bay phách tán, suýt nữa tưởng gặp ma định rút kiếm chém yêu trừ tà tại chỗ."

"Từ sau đó, thị nữ không được phép vào tẩm điện, cũng không ai dám vào nữa."

Thượng Phù Cừ: ...

Cái hoàng cung bá đạo này quả thật khiến nàng phải kinh ngạc thán phục.

Thượng Phù Cừ âm thầm tổng kết lại, rút ra kết luận.

Thiên tử là một kẻ cuồng công việc, tám chín phần mười còn là một kẻ đầy oán hận.

Điểm cần tránh, là không được xõa tóc trốn trong góc nào đó tối tăm lẩn khuất, để không dọa đến hắn.

"Bệ hạ sợ ma sao?"

"Thải nữ nói gì vậy." Hạnh Nhi không nghĩ ngợi mà phủ nhận ngay: "Bệ hạ là thiên tử, có chân long hộ thể, sao có thể sợ thứ đó được? Hơn nữa thị nữ mà Thái hậu đưa đến, là một mỹ nhân được tuyển chọn kỹ lưỡng. Lại được ma ma tư tẩm dạy dỗ mấy tháng, chỉ cần nhìn một cái là có thể khiến người ta rụng rời xương cốt."

Cho nên dù mạch não có kỳ lạ thế nào, cũng không làm mất đi vẻ đẹp của mỹ nhân.

Người bình thường vén chăn lên thấy một mỹ nhân kiều diễm như vậy, phản ứng đầu tiên là kinh ngạc.

Tiếc là, mạch não của Lục Hoài còn kỳ lạ hơn.

Không đẹp, là ma.

Đẹp, là ma nữ quyến rũ.

Những bản kinh thư chép tay đưa đến cung Thọ An, rất được lòng Thái hậu.

Dường như phần lớn những người chiến thắng trong cung đấu, sau khi chiến đấu gần nửa cuộc đời và bước vào giai đoạn dưỡng lão "hệ Phật", đều sẽ có thêm một sở thích giản dị này – lễ Phật.

Đấu chiến thắng Phật.

Cung nhân ở cung Thọ An cũng có vẻ mặt hiền từ.

"Thải nữ, Thái hậu nương nương biết dạo này người chăm chỉ học hành, nên đã ban thưởng vật này."

Chiếc gối mát làm bằng tre mây hai mặt, viền thêu hoa hải đường bằng chỉ vàng, vừa gối vừa tựa đều thoải mái. Hai thị nữ mừng ra mặt, riêng Thượng Phù Cừ lại gượng cười.

Đây là chuẩn bị sẵn cho nàng chịu khổ dài dài...

Không có nhiệm vụ phụ, cuối cùng nàng cũng vấp váp học thuộc xong phần còn lại của "Tam Tự Kinh". Mặt trời lặn như vàng nóng chảy, mây chiều giăng bốn phía. Còn chưa kịp uống một chén trà lấy hơi, Tiểu Điệp đã xách váy vội vã chạy vào.

"Thải nữ, Đổng mỹ nhân đến!"