"Nàng ta vốn định đợi Thải nữ đi cùng, còn nói gì mà không đánh không quen, nên muốn nói chuyện với người... Trông cứ như hai người khác nhau so với hôm đó vậy."
Từ vẻ mặt gượng gạo của Tiểu Điệp là có thể thấy được, sự thay đổi đó lớn đến mức nào.
"Nô tỳ vốn đã khách sáo khuyên vài câu, nhưng nàng ta không nghe. Sau này do nắng quá gắt, nàng ta đợi lâu không chịu nổi, mới tự mình rời đi."
"Không cần để ý."
Nhận lấy chiếc quạt, Thượng Phù Cừ khẽ phe phẩy mấy cái. Mùa hè ở Kinh Triệu nóng hơn cả phương nam, vừa oi vừa bí. Nàng không quen lắm, không hợp khí hậu.
"Cứ tránh nàng ta là được."
Dù sao hoàng đế cũng không thể ở mãi chỗ nàng được.
Men theo bóng râm suốt một đường về lại Hiên Hạm Đạm. Gương mặt hoa phù dung của Thượng Phù Cừ đỏ ửng, mồ hôi mỏng thấm qua lớp áo mỏng, đóa hoa da^ʍ bụt cài bên tóc mai cũng mềm nhũn rơi xuống bàn.
Tiểu Điệp xót xa mang một chậu nước đến, dùng khăn ướt lau mồ hôi hạ nhiệt cho nàng: "Trước đây ở nhà Thải nữ sợ nóng nhất, không ngờ Kinh Triệu lại còn nóng hơn cả chỗ chúng ta!"
"Năm nay tuyển tú vội vàng, trong cung chuẩn bị không kịp, ước chừng phải thêm một thời gian nữa mới có thể cấp chậu băng xuống, Thải nữ hãy cố gắng chịu đựng thêm chút nữa nhé." Hạnh Nhi mở chiếc hộp đồ ăn nhỏ ra, bên trong là một đĩa bánh bạc hà dẻo thơm.
Bên trên rắc một lớp đường bột, trông như tuyết mịn.
Nàng ta kinh ngạc: "Đây là Thái hậu nương nương ban thưởng sao?"
Thượng Phù Cừ gật đầu: "Thái hậu nói đã làm lỡ quá lâu, không ngờ đã qua giờ cơm trưa, nên bảo ta cầm cái này về lót dạ trước."
Không biết các hậu phi khác ăn uống thế nào, chứ nàng thì ăn không đủ no.
Vị mỹ nhân mà mình đang hầu hạ này, không chỉ đêm đầu tiên đã được chọn đèn, bây giờ còn được Thái hậu ban thưởng. Hạnh Nhi vẫn còn đang chìm trong vui sướиɠ, thì Thượng Phù Cừ đã nhét một chuỗi tiền vào tay nàng ta, rồi dặn dò.
"Dùng tiền thưởng này tìm giúp ta một cung nhân không sợ nóng chạy đến nhà bếp một chuyến, nấu chút nước đậu xanh cùng bữa trưa mang đến."
Nghĩ ngợi một lát, nàng lại thêm một câu: "Đừng ngọt quá."
Hạnh Nhi không ngờ trong tình hình thắng liên tiếp hai ván, ưu thế đang ở trong tay, nàng lại không nghĩ đến việc thừa thắng xông lên, mà chỉ bẻ ngón tay mong chờ bữa tối ăn gì.
Loại cấp bậc thấp nhất như Thải nữ, không có tư cách chỉ trỏ. Nếu không phải vì đêm đầu tiên được hoàng đế ở lại, e rằng những người đó ngay cả một cái liếc mắt cũng chẳng thèm cho.
May mà Thượng Phù Cừ không kén ăn, cũng chẳng có gì phải kiêng kỵ.
Tay nghề của đầu bếp trong cung lại được đảm bảo, nên hộp cơm mỗi ngày đều giống như một chiếc hộp mù đầy bất ngờ.
Chỉ xét về năng lực làm việc, Hạnh Nhi được đào tạo chuyên nghiệp hơn hẳn Tiểu Điệp. Nàng ta nhanh chóng tìm được người rồi quay lại, sau khi sắp xếp lại lời nói, vẫn cẩn thận ghé sát vào bên cạnh Thượng Phù Cừ.
Nàng ta vừa quạt cho nàng vừa nói: "Thải nữ, lát nữa nước đậu xanh mang đến, hay là... nô tỳ đến chỗ Bệ hạ đưa một phần nhé?"
Nàng ta mới theo vị mỹ nhân này được vài ngày, vẫn chưa hoàn toàn hiểu hết tính cách của đối phương. Trong hậu cung, ví dụ về những người bề ngoài trông hiền lành lương thiện, thực chất là sói đội lốt cừu chỉ có nhiều chứ không ít.
Nhưng lúc này, nàng ta chỉ lo Thượng Phù Cừ thật sự trong ngoài như một.
Mỹ nhân đang nằm trên ghế dài nghỉ mát, mắt khép hờ, mơ màng đáp lại: "Đưa cho hắn làm gì? Đó là chúng ta bỏ tiền ra mua, chứ có phải từ trên trời rơi xuống đâu."
"Phí giao hàng cũng là tiền mà."
Nàng học được một đống từ ngữ kỳ quái nhưng lại miêu tả rất phù hợp từ những cuốn sách đó, lúc này trực tiếp làm Hạnh Nhi im bặt.