Những mỹ nhân mới vào cung này tuổi còn trẻ, chưa trải qua sóng gió, đa phần còn mang theo nét tươi sáng và ngây thơ. Lúc này, cả điện ríu rít như chim oanh líu lo, trong lúc đó Thượng Phù Cừ còn nghe có người nhắc đến mình.
"Sao ta thấy, hình như thiếu mất Thượng Thải nữ muội muội?"
Bình phong khó lọt ánh sáng, không nhìn thấy được dung mạo của những nữ tử đó, chỉ có thể thấy những bóng dáng yêu kiều mờ ảo.
Giọng nói cất lên đầu tiên có âm điệu ôn hòa, tự nhiên như đang bàn xem trưa nay ăn gì. Nhưng câu nói này vừa dứt, trong điện rõ ràng đã yên lặng đi một chút, rồi ngay sau đó lại náo nhiệt lên như dầu sôi đổ vào nước.
"Lương mỹ nhân lẽ nào không biết, đêm qua Bệ hạ đã ở lại cung của nàng ta đấy. Ân sủng thánh thượng mênh mông như vậy, biết đâu đã đè người ta không dậy nổi rồi thì sao~"
"Con người quả thật không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, hôm vào cung thấy ra vẻ thành thật lắm, không ngờ lại lừa được hết mắt chúng ta."
"Lừa chúng ta thì không sao, chỉ là lần đầu tiên đến cung của Thái hậu nương nương, có phải là quá không coi Thái hậu ra gì rồi không."
Dù đã cố ý hạ giọng, những lời này vẫn truyền đến tai ba chủ tớ Thượng Phù Cừ một cách rõ ràng. Tiểu Điệp tức đến đỏ bừng mặt, nhưng lại không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Trước khi rời nhà, phu nhân đã đặc biệt dặn dò rồi.
Hoàng cung không giống bên ngoài, cô nương nhà mình chưa lên tiếng mà tự ý hành động, chính là tự làm theo ý mình, mà tự làm theo ý mình thì sẽ hỏng chuyện.
Thượng Phù Cừ nghe một đám mỹ nhân kẻ xướng người họa, lại thấy rất vui.
Lần gần nhất được mọi người bàn tán và chú ý nhiều đến thế, là khi nàng giúp tỷ tỷ bỏ trốn, tổ phụ đến dây thừng cũng đã chuẩn bị sẵn.
Một sợi cho tỷ tỷ, một sợi cho nàng.
Đầu bút lông sói thấm đẫm mực, chữ của Thượng Phù Cừ không phải kiểu chữ khải trâm hoa thường thấy của các tiểu thư khuê các, mà ngược lại phóng khoáng mạnh mẽ, như rồng bay phượng múa.
Nhân lúc không khí dần lên cao, nàng lặng lẽ vẫy tay gọi Hạnh Nhi: "Ngươi đi xin ý kiến Đào cô cô giúp ta..."
Khi mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, Thái hậu cuối cùng cũng từ trong phòng bước ra. Các mỹ nhân thu lại vẻ mặt, nín thở tập trung, trong điện lại lần nữa chìm vào tĩnh lặng.
Một màu nâu gỗ đàn hương thanh nhã đến tột cùng, Thái hậu gần như không đeo trang sức gì, chỉ có chiếc vòng ngọc bích trên cổ tay là màu xanh biếc lay động.
Bà tùy ý ngồi xuống vị trí trên cao. Cử chỉ tự tại thoải mái, khí chất đã át hẳn tất cả các mỹ nhân bên dưới.
Thiên tử đương triều là con trai lúc về già của bà, tóc mai bà đã điểm sương. Nhưng mỹ nhân dù có về chiều, thì cốt cách và đường nét tuyệt vời vẫn có thể nhìn ra được phong thái kinh diễm thời trẻ.
"Đều đến cả rồi sao?"
Trong lòng bà ôm một con mèo, toàn thân màu đen, chỉ có trên cổ lộ ra một sợi dây màu đỏ tươi xâu đồng tiền, khẽ phập phồng theo nhịp thở.
Câu nói này vừa thốt ra, sắc mặt các mỹ nhân bên dưới đều khác nhau.
Đào cô cô khom người ghé sát lại, thì thầm bên tai bà: "Thái hậu, đều đã đến cả rồi ạ. Chỉ có Thượng Thải nữ bị người gọi đi chép kinh thư, lúc này chưa chép xong nên vẫn còn ở bên trong, nhưng cung nữ bên cạnh nàng ấy vừa đến xin ý kiến rồi ạ..."
Thái hậu không cho dừng, đương nhiên là không dám.
"Cũng là một người biết giữ bình tĩnh đấy." Vỗ vỗ con mèo đang kêu gừ gừ, Thái hậu giơ tay nói: "Gọi người qua đây ngồi đi, quyển kinh thư đó cứ để nàng ta mang về chép cũng không muộn."
Lúc Đào cô cô mời người từ sau tấm bình phong ra, vẻ mặt của đám mỹ nhân lập tức như lật đổ lọ gia vị, đủ các mùi vị trộn lẫn, vô cùng đặc sắc.
Sau đó, các phi tần mới lần lượt đứng dậy hành lễ với Thái hậu. Chỉ là vẻ mặt Thái hậu vẫn luôn nhàn nhạt, không có chút tinh thần nào. Thượng Phù Cừ nhìn rất rõ, trong lòng cũng có thể hiểu được.