Để đến cung Thọ An nơi Thái hậu ở, phải đi vòng một đoạn đường khá xa. Tháng bảy tháng tám trời sáng sớm, không khí mang theo hơi nước mỏng manh vô cùng mát mẻ. Lúc Thượng Phù Cừ đến nơi, mặt trời vừa mới ló rạng.
Hai cung nhân gác cửa trước điện nhìn thấy nàng đều giật nảy mình: "Thượng, Thượng Thải nữ?"
Đối với năng lực nhớ mặt nhận người trong cung, Thượng Phù Cừ từ tận đáy lòng cảm thấy khâm phục.
"Nếu Thái hậu nương nương đã dậy, phiền các vị thông báo một tiếng."
"Vâng, vâng ạ..."
Hai người nhìn nhau, đều thấy vẻ mặt như gặp ma trong mắt đối phương.
Hoàng đế lâm triều sớm.
Nàng đến cung Thọ An.
Đợi dưới hành lang một lúc, ánh mắt Thượng Phù Cừ bị một giỏ lan chi thu hút. Mẫu thân nàng cũng thích chăm sóc hoa cỏ, hơn nữa còn trồng đẹp hơn cả ở đây.
Đang lúc thất thần, sau lưng bỗng có một giọng nói gọi nàng.
"Thượng Thải nữ! Thượng Thải nữ!"
Thượng Phù Cừ giật mình, vội quay lại nhìn. Chỉ thấy trên chiếc xích đu nhỏ cao cao, có một con chim đen kịt đang đứng, vừa vỗ cánh vừa éo éo giọng gọi nàng.
"Thượng Thải nữ!"
Hai tỳ nữ cũng bị dọa đến tim đập thình thịch, Tiểu Điệp đỡ lấy nàng nói: "Thải nữ, là một con quạ."
"Ngươi mới là quạ, cả nhà ngươi đều là quạ!"
Con chim đó cãi lại. Hạnh Nhi nhận ra: "Là con sáo cưng mà Thái hậu nương nương nuôi."
Thượng Phù Cừ: "Vậy sao nó lại nhận ra ta?"
Lẽ nào trong hoàng cung đến chim cũng có thể thành tinh sao?
"Chắc là vừa rồi nghe thấy cung nhân gác cửa gọi người." Hạnh Nhi cẩn thận hạ giọng: "Thải nữ, chúng ta đứng xa ra một chút đi ạ, con chim này là sủng vật yêu quý của Thái hậu nương nương, lỡ đυ.ng phải nó ở đâu thì mười cái miệng cũng không nói rõ được."
Tính mạng con người trong cung không đáng tiền.
Còn không bằng một con chim được sủng ái.
Thượng Phù Cừ nghe lời định rời đi, thì con sáo kia đột nhiên lại éo éo cất giọng.
"Ôi chao, sau này các mỹ nhân vào cung thỉnh an, ngày nào cũng phải dậy sớm, ai gia càng nghĩ càng phiền lòng!"
Giọng điệu đặc trưng của loài chim, hơi a a và cứng nhắc, trong gió sớm lại càng thêm âm dương quái khí.
Thượng Phù Cừ đầu cũng không dám ngoảnh lại.
Chỉ luôn miệng thúc giục hai cung nữ.
"Đi, chúng ta mau đi thôi!"
Sủng vật yêu quý này của Thái hậu, miệng lại hay nói leo.
Chẳng biết đã đợi bao lâu, ánh nắng rọi vào hành lang dài, dần dần in ra những bóng hình mờ ảo. Cửa điện cuối cùng cũng kẽo kẹt một tiếng, được người từ bên trong đẩy ra.
Đào cô cô với nụ cười hiền từ xuất hiện trước mặt nàng: "Thải nữ sao lại đến sớm thế này? Đợi lâu rồi phải không, Thái hậu nương nương cho nô tỳ mời người vào trong."
Trên mái tóc cài hoa da^ʍ bụt, sương sớm chưa tan, Thượng Phù Cừ lắc đầu: "Là do ta đến sớm, đã làm phiền Thái hậu nương nương rồi."
Lời khách sáo ai cũng biết nói, dùng đúng lúc thì sức sát thương tăng gấp bội. Đào cô cô cười đến mắt híp lại thành một đường, dẫn nàng vào trong, đi vòng ra sau một tấm bình phong Phúc Lộc Thọ.
"Thái hậu vẫn đang rửa mặt, người hãy đợi ở đây trước."
Trong điện xông hương, là mùi đàn hương, thoang thoảng toát ra mấy phần tĩnh mịch. Đào cô cô chỉ vào bút mực đang bày trên bàn hỏi: "Thải nữ có biết viết chữ không?"
"Hôm qua trước khi đi ngủ, nương nương vẫn còn một quyển kinh thư chưa chép xong. Thải nữ đợi lúc này cũng đang rảnh rỗi, chi bằng hãy thay Thái hậu nương nương góp một phần tâm sức đi."
Đây là Thái hậu đang cho nàng cơ hội.
Thượng Phù Cừ vội vàng nói lời cảm tạ.
Nét chữ đẹp bị phụ thân ép luyện từ nhỏ, cuối cùng cũng có đất dụng võ.
Bút mực giấy nghiên dùng trong cung Thọ An đều là loại thượng hạng. Nàng vừa ngồi xuống, Tiểu Điệp lập tức thành thạo tiến lên giúp xắn tay áo, mài mực.
Quyển kinh thư này một buổi sáng không thể chép xong được, Thượng Phù Cừ trong lòng biết rõ, nhưng chỉ cần không phải học thuộc lòng, nàng vẫn có thể ngồi yên được.
Qua tấm bình phong, có thể lờ mờ thấy bên ngoài lần lượt có những bóng hình xinh đẹp bước vào.
Hương thơm ngào ngạt.