Giọng hắn vẫn như thế, vững vàng điềm tĩnh, không một chút gợn sóng cảm xúc, giống như một tấm ván cửa. Thượng Phù Cừ bị khuyên học cả nửa buổi tối, đã sinh ra ám ảnh tâm lý, lúc này vừa nghe thấy liền vô thức làm theo.
Nàng cũng nằm xuống.
Xung quanh chìm vào tĩnh lặng.
Thiếu niên ngủ rất yên, hơi thở nhẹ nhàng.
Cả người hắn đều ở trong trạng thái thu mình lại, giống như con người hắn vậy, chung đυ.ng một đêm, Thượng Phù Cừ cũng không thể dò ra được bên trong rốt cuộc là tính tình thế nào.
Nhìn chằm chằm vào tấm màn mềm mại bất động phía trên, nàng mới nhớ ra một chuyện quan trọng.
Trong sách viết, vị Thiếu đế này thanh tâm quả dục, không gần nữ sắc. Nay xem ra, còn hơn cả thế, thậm chí ngay cả giường mà nữ tử đã nằm qua cũng không muốn chạm vào.
Dù không nói rõ, nhưng có lẽ hắn không thích mùi son phấn nước hoa. Vì vậy mới để ý đến một Triệu Thư Nhiễm trong veo như đóa sen vừa nở, đẹp tự nhiên không cần trang điểm giữa một đám mỹ nhân trang điểm đậm đà.
Rồi lại bị tài hoa và sự độc đáo của nàng làm rung động.
Còn bản thân nàng, với tư cách một vai phụ nhỏ, trong truyện vốn không được miêu tả nhiều. Giai đoạn đầu giống như bị cố ý lơ đi, chỉ lướt qua một nét bút vội vàng. Đến mức không thể phán đoán được rốt cuộc là lúc nào, vì chuyện gì mà đã chọc giận Thiên tử, để rồi cuối cùng bệnh chết trong lãnh cung...
Mơ màng chìm vào giấc ngủ, Thượng Phù Cừ luôn cảm thấy mình dường như đã bỏ sót điều gì đó... Ngủ được nửa giấc nàng mới đột nhiên nhớ ra, liền vô cảm quay đầu nhìn thiếu niên đang xoay lưng về phía mình ngủ say trên sập phụ.
Cái đầu óc bị "Tam Tự Kinh" làm cho mê muội cuối cùng cũng tỉnh táo lại, phát hiện ra điều bất thường.
Vậy là hắn chọn đèn, thực sự chỉ để đến đây bắt nàng học thuộc một cuốn "Tam Tự Kinh" thôi sao?
Trời còn chưa hửng sáng, bên ngoài đã vọng đến một tràng tiếng chuông đồng va vào nhau lanh lảnh.
Thượng Phù Cừ vốn đang ngủ mơ màng, bỗng giật mình một cái. Nàng nhớ ra bây giờ mình đang ở trong hoàng cung, chứ không còn là một tiểu thư khuê các ở nhà nữa. Nàng vội vàng vén chăn bò dậy, chuẩn bị hầu hạ hoàng đế đi lâm triều sớm.
Trong tẩm điện vẫn tối om, đưa tay ra không thấy năm ngón.
Nàng thắp một ngọn đèn, thầm oán trong bụng không biết hoàng đế sống cái kiểu gì mà dậy còn sớm hơn cả gà!
"Bệ hạ."
Chiếc sập phụ vốn dành cho cung nhân gác đêm, không có màn che, nhìn một cái là thấy hết. Thiếu niên thiên tử quay mặt vào tường, mái tóc đen như gấm lụa xõa ra, một nửa đè dưới vai và lưng, cuộn mình trong chăn ngủ say sưa.
Thượng Phù Cừ thăm dò gọi khẽ một tiếng: "Bệ hạ, người nên dậy rồi ạ."
Hắn có lẽ đã nghe thấy.
Bàn tay thon dài đang nắm lấy góc chăn siết chặt lại, nhưng không hề nhúc nhích.
Thượng Phù Cừ: ...
Không ngờ lại là một người hay ngủ nướng.
Chuông đồng ngoài tẩm điện lại vang lên lần thứ hai, nàng hít sâu một hơi, dứt khoát ra tay.
"Bệ hạ, hôm nay là lần đầu tiên người ở lại qua đêm. Nếu lâm triều muộn, e rằng sẽ gây ra tranh cãi." Mà người đầu tiên phải gánh chịu tranh cãi, chính là nàng, kẻ làm lỡ việc quân vương này, sẽ không thoát khỏi cái mũ yêu phi.
Cho nên, đây là chuyện của cả hai người.
Có lẽ hắn chưa từng gặp ai to gan như vậy. Nàng chỉ vừa đẩy nhẹ một cái, mày hắn đã khẽ nhíu lại, như một con mèo khó chịu mà né vào trong.
Hàng mi dài rậm khẽ động, cuối cùng hắn vẫn mở mắt ra.
Thứ đầu tiên lọt vào mắt, là gương mặt thiếu nữ quen một đêm mà vẫn còn xa lạ. Nàng vẫn mặc bộ váy ngày hôm qua, đã sửa soạn qua loa một lượt. Lúc này trên búi tóc đen bóng vấn cao, chiếc trâm cài hình bướm đính châu khẽ rung đôi cánh theo cái cúi đầu của mỹ nhân.
"Thần thϊếp hầu hạ người thay y phục nhé?"
Trải qua một đêm, nàng cũng đã dò ra được chút tính nết của vị thiên tử trẻ tuổi này.
Hắn không thích nữ tử chạm vào.