Chương 9

Mặc dù trong lòng dâng trào sự tò mò mãnh liệt, Nghiêm Hạo Triết cũng không thể hỏi thêm một chữ, anh ta cảm thấy lần này Nghê Tử Hách đối với Du Dã sẽ không đơn giản…

“Xong rồi, xong thật rồi.” Lộ Tiêu Dương gom từng mảnh giấy tài liệu bị Du Dã vò nát lại, sau khi đọc từng chữ một, anh ta đưa ra kết luận tồi tệ này.

Du Dã lòng rối như tơ vò, cầm điện thoại gọi lần thứ ba cho cha mình mới được kết nối, trong ống nghe truyền đến giọng của cha Du: “Alo? Du Dã à.”

“Bố, sao bố lâu thế mới nghe điện thoại?” Du Dã cẩn thận phân biệt giọng cha Du có gì bất thường không. Cha Du trả lời: “Vừa nãy đang luyện quyền trong sân, không nghe thấy điện thoại reo.”

Du Dã nói chuyện có chút vội vàng, cha Du nghe ra còn hỏi lại anh: “Sao thế con? Có chuyện à?”

“À, không có gì.” Du Dã vội vàng điều chỉnh giọng điệu.

Nghe giọng cha Du vẫn bình thường như mọi khi, Du Dã hơi thở phào nhẹ nhõm, do dự không biết nên hỏi thế nào cho phải: “Bố, cái đó… ừm… tức là…”

“Chuyện gì? Sao nói cứ ấp a ấp úng vậy!”

Giọng nói lớn của cha Du vang vọng vào tai Du Dã, hiểu tính nóng nảy của cha mình, Du Dã không dám nói lắp hay ngập ngừng nữa, nhưng nếu bắt anh trực tiếp hỏi “Bố có phải đã bán võ quán rồi không?”, anh lại càng sợ nếu sự việc không trực tiếp như vậy, thì câu nói này của anh sẽ gây họa lớn.

“Không có gì, con chỉ hỏi bố dạo này sức khỏe thế nào thôi? Vẫn ngày ngày cùng chú Lưu và mọi người đánh cờ uống trà chứ?”

Giọng cha Du sang sảng: “Bố con đây sức khỏe tốt chán, không phải ngày nào cũng cùng mấy ông già đó đánh cờ uống trà gϊếŧ thời gian thì còn gì nữa, sao? Con có phải là… ừm… nghe nói gì rồi không?”

Nghe câu sau của cha Du lại có chút ấp úng, Du Dã trong lòng lại thắt lại, vội vàng gài lời cha mình: “Tức là con nghe hết rồi, bố, bố đừng giấu giếm nữa.”

Du Dã nói vậy, Lộ Tiêu Dương bên cạnh cũng xích lại gần, ghé tai vào điện thoại.

“Ồ, thì không phải là, ừm… chú hai con mấy hôm trước đến thăm bố, nói muốn giới thiệu cho bố một người bạn già sao.”

Bên này cả hai người đều có thể tưởng tượng ra lúc cha Du nói câu này chắc chắn là mặt đỏ bừng, Lộ Tiêu Dương không nhịn được bật cười khúc khích, bị Du Dã một cùi chỏ thúc sang một bên.

“Chú hai? Là chú ấy sao?” Trong lòng Du Dã dấy lên nghi ngờ, cha Du lầm tưởng Du Dã không hài lòng về chuyện giới thiệu bạn già cho mình, vội nói: “Bố đã từ chối rồi, con còn không biết bố sao? Bố nào có tâm trạng đó chứ.”

“Ừm, dù bố có tâm trạng đó con cũng không phản đối.” Lời này của Du Dã không phải là qua loa, nhưng lúc này tình thế khẩn cấp, anh không có tâm trạng nói thêm hai câu với cha Du về chuyện này, anh còn phải gài lời: “Ồ, vậy bố từ chối rồi, chú hai con thì… ừm… không nói hay làm gì thêm sao?”

Giọng cha Du lộ rõ sự ngạc nhiên: “Chú ấy còn có thể nói gì làm gì? Chẳng phải sau đó đưa bố đi ăn một bữa ở thành phố, ồ, đúng rồi, ăn cơm xong bố còn đi cùng chú ấy đến cục quản lý nhà đất một chuyến, trước đây ông nội con để lại cho chú ấy một căn nhà muốn bán, bố đi theo ký mấy chữ.”

“Cái gì!” Du Dã nghe ra điều bất thường, sắc mặt đại biến.

Cha Du hỏi “Sao vậy”, lời Du Dã đến miệng lại nuốt xuống, suýt chút nữa thốt ra: Chú hai con làm gì còn nhà đất nữa! Bố cũng không chịu suy nghĩ kỹ!