Chương 8

“Hay là… hai người vào trong ôn chuyện cũ đi?” Lộ Tiêu Dương nói chuyện cẩn trọng hơn mấy phần, anh ta dùng khuỷu tay huých Du Dã, ý muốn Du Dã tiếp lời.

Thế nhưng Du Dã nhìn chằm chằm Nghê Tử Hách, điều khó nói nhất lại chính là ôn chuyện cũ.

“Hình như cậu nói sai rồi, tôi và các người không có lời nào thừa thãi.” Sự lạnh lùng của Nghê Tử Hách không hề thay đổi.

Thấy anh ta nói xong liền quay người rời đi, Du Dã đột nhiên vô thức gọi tên Nghê Tử Hách, xung quanh dường như ngưng đọng trong khoảnh khắc, trong tầm mắt Du Dã, Nghê Tử Hách quay người lại, trên mặt nở nụ cười ngọt ngào, gọi anh: “Anh Dã.”

“Nghê Tử Hách!” Du Dã kích động bước tới, chân vừa mới nhấc một bước thì cổ tay anh đã bị người bên cạnh nắm lấy.

“Cậu không sao chứ?” Lộ Tiêu Dương nhìn Du Dã, vừa nãy Du Dã lại cười ngây ngô, định lao tới đuổi theo Nghê Tử Hách.

Ảo ảnh tan vỡ, Du Dã bị kéo về thực tại, trong chốc lát anh còn không phân biệt được khoảnh khắc vừa rồi có phải không gian và thời gian thực sự đã đưa anh trở về bảy năm trước hay không.

“Anh ta còn chẳng thèm để ý đến cậu, mà cậu vẫn định lao vào như thế à? Còn chưa thấy anh ta vừa nãy giẫm lên mặt cậu chưa đủ à?”

Du Dã tự động bỏ qua lời của Lộ Tiêu Dương, ánh mắt anh dán chặt vào bóng lưng Nghê Tử Hách, biết bao mong muốn thực sự có thể nghe thấy Nghê Tử Hách gọi anh một tiếng “anh Dã” như xưa.

---

“Không có gì, không có gì, mọi người giải tán đi thôi.”

Nghê Tử Hách vừa đi, những người quen biết Du Dã xung quanh lập tức chạy đến dò hỏi tin tức, Lộ Tiêu Dương bận rộn xua đuổi họ.

“Không sao, không sao, có người đang đùa với Du Dã thôi.” Trong tầm mắt Lộ Tiêu Dương, Du Dã vẫn đứng đờ đẫn, anh ta định đi tới, nhưng đã có người nhanh chân hơn anh ta, vỗ vào Du Dã khiến anh bừng tỉnh.

“Anh Dã! Có chuyện gì vậy?”

Du Dã chớp mắt, nhỏ giọng nói: “Không có gì.”

Không nhận được ánh mắt đáp lại từ Du Dã, Điền Điềm không vui đứng trước mặt Du Dã, cậu bé thấp hơn Du Dã một cái đầu, đành kiễng chân nói: “Anh Dã, em làm cơm nắm cho anh này, là loại thịt bò gạo tím anh thích nhất đó.” Nói rồi cậu bé còn giơ túi giấy trong tay lên lắc lắc.

Du Dã cầm túi giấy đang chắn tầm mắt xuống, nhìn thấy chiếc xe Nghê Tử Hách đang ngồi đã sắp ra khỏi con phố này, anh từ từ quay người về võ quán, hoàn toàn không nhận ra Điền Điềm đã khoác tay anh, cùng anh bước vào cổng võ quán.

Trên xe, Nghiêm Hạo Triết lén lút quan sát Nghê Tử Hách. Anh ta đã làm thư ký bên cạnh Nghê Tử Hách được bốn năm, đây là lần đầu tiên anh ta bắt gặp một luồng khí lạnh lẽo đến rợn người trên gương mặt Nghê Tử Hách, khoảnh khắc đó anh ta cũng có chút giật mình.

Nghê Tử Hách là người không để lộ hỉ nộ ra ngoài, Nghiêm Hạo Triết không khỏi âm thầm suy đoán nguyên nhân khiến Nghê Tử Hách có vẻ mặt như vậy, anh ta cho rằng chắc hẳn có liên quan đến Omega mặc quần áo sặc sỡ vừa xuất hiện bên cạnh Du Dã.

Omega đó và Du Dã có cử chỉ thân mật, Nghê Tử Hách khẽ quay đầu, nhìn rất rõ qua cửa kính xe.

Nghiêm Hạo Triết không hoàn toàn hiểu rõ mối quan hệ giữa Nghê Tử Hách và Du Dã, chỉ biết họ là người quen cũ, nhưng nhìn cách Nghê Tử Hách hành xử với Du Dã hôm nay, chẳng lẽ Du Dã đã từng đắc tội Nghê Tử Hách rất nặng trong quá khứ? Anh ta chưa từng thấy Nghê Tử Hách đối xử tàn nhẫn với ai như vậy trong bất kỳ trường hợp nào.