Chương 7

Không khí giữa ba người thật kỳ lạ, Du Dã và Lộ Tiêu Dương đều im bặt, sợ lại chạm vào những chiếc gai nhọn trên người Nghê Tử Hách, đặc biệt Du Dã đã bị đâm đau.

May mắn thay, lại có người kịp thời đứng ra “giải vây” cho họ, người này tự giới thiệu là thư ký của Tổng giám đốc Nhϊếp, anh ta đưa một tập tài liệu cho Du Dã và nói rõ Võ Quán Du Gia hiện giờ đã là tài sản riêng của Nghê Tử Hách.

“Cái gì?” Du Dã cúi đầu nhanh chóng lướt qua tài liệu, lời thư ký nói thực sự khiến anh tức điên, anh không thể nhanh chóng hiểu rõ tình hình, không thể không hỏi lại: “Cậu nói cái gì mà võ quán đã trở thành tài sản riêng của Tổng giám đốc Nghê các người? Nơi này họ Du mà!”

Thư ký nhắc nhở Du Dã xem kỹ tài liệu, trong đó có một trang là bản sao giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà đất của võ quán, tại mục chủ sở hữu tài sản rõ ràng ghi tên Nghê Tử Hách.

Du Dã đọc lướt qua tài liệu, đầu óc như bị ai đó giáng một gậy thật mạnh, điều duy nhất anh rõ ràng là Nghê Tử Hách không thể phô trương đến vậy mà mang một tài liệu giả đến để đùa giỡn anh, vậy nên anh càng không hiểu. Anh ngẩn người, lắp bắp hỏi Nghê Tử Hách: “Anh… anh… cái này sao có thể…”

Thế nhưng Nghê Tử Hách không hề giải thích nửa lời với Du Dã, đột nhiên Du Dã nghĩ ra điều gì đó, anh nắm lấy cánh tay Nghê Tử Hách, vội hỏi: “Anh đã đi tìm bố tôi?”

Cách hai lớp vải, Nghê Tử Hách cũng cảm nhận được hơi ấm truyền từ lòng bàn tay Du Dã, khiến da lưng anh căng cứng, anh như bị dị ứng mà hất tay Du Dã ra, giữa lông mày ánh lên một tia giận dữ.

Thư ký thể hiện sự tận tâm, thay mặt ông chủ trả lời: “Du tiên sinh, Tổng giám đốc Nghê đã mua lại Võ Quán Du Gia thông qua các kênh hợp pháp.”

“Kênh hợp pháp cái gì!” Du Dã siết chặt năm ngón tay, vò nát tập tài liệu, vảy ngược của anh cũng bị chạm tới. Giấy chứng nhận quyền sở hữu võ quán luôn nằm trong tay cha anh, nghĩ đến tình trạng sức khỏe của cha mình, nếu Nghê Tử Hách đã dùng thủ đoạn cứng rắn nào đó để có được giấy chứng nhận quyền sở hữu, vậy cha anh làm sao có thể chịu đựng được!

Thư ký vừa định mở miệng, lời anh ta định nói đã bị Nghê Tử Hách một động tác giơ tay ngăn lại. “Ba ngày.” Giọng Nghê Tử Hách nghe như tiếng máy móc vô cảm.

Du Dã có dự cảm chẳng lành, quả nhiên câu nói tiếp theo của Nghê Tử Hách là: “Tôi chỉ cho cậu ba ngày để dọn trống võ quán, hết thời hạn, nơi này tất sẽ thành phế tích.” Anh nói chậm lại nhưng lại nhấn mạnh bốn chữ cuối cùng, nói xong câu đó như một cú đấm nặng nề giáng xuống ngực Du Dã từ khoảng không.

“Anh!” Ánh mắt Du Dã lóe lên vẻ đau đớn: “Tại sao anh lại làm như vậy?” Anh không tin một lời nào Nghê Tử Hách nói, Nghê Tử Hách nhất định đang dọa anh.

“Chỉ là nhìn chướng mắt thôi.” Nghê Tử Hách lạnh nhạt liếc nhìn võ quán, vẻ ghét bỏ hòa vào nụ cười lạnh trên môi anh ta.

Đầu Du Dã ong lên, l*иg ngực nặng trĩu không thốt nên lời, nghĩ rằng bây giờ mới thực sự là lúc anh đang mơ, nếu không thì thiên thần làm sao có thể mang một gương mặt ác quỷ?

Du Dã há miệng, không thể sắp xếp thành lời, Võ Quán Du Gia từng là nơi Nghê Tử Hách thích đến nhất, chính Nghê Tử Hách đã tự mình nói với anh điều đó.