Du Dã nghe thấy tiếng động, từ từ mở mắt. Anh vẫn còn mơ màng, nhìn ra ngoài cửa sổ xe hình như là một khu nhà máy bỏ hoang, anh hỏi: "Đây là đâu?" Giọng nói lộ rõ vẻ yếu ớt.
"Trời ơi ông nội của tôi ơi, cuối cùng ông cũng tỉnh rồi, à không, ông nội, tôi không nói ông đâu." Lộ Tiêu Dương tắt cuộc gọi, thấy Du Dã cuối cùng cũng vượt qua được: “Đêm qua cậu cứ như thế, tôi không tìm một chỗ vắng vẻ làm sao được?" Anh ta không cố ý nhấn mạnh việc tin tức tố của Du Dã tràn lan, tin tức tố tràn ra khỏi xe bị Alpha nào ngửi thấy cũng không phải chuyện tốt.
Du Dã ấn tượng mơ hồ về tình trạng vài giờ trước của mình, nhưng trong tiềm thức anh không muốn nhớ lại kỹ lưỡng. Anh ngồi dậy, hoạt động những khớp chân tay cứng đờ, những cơn đau rõ rệt vẫn còn tồn tại trên cơ thể anh.
Lộ Tiêu Dương xoa xoa mặt, soi gương: “Xem cái đêm qua tôi thức trắng mà coi, trông còn tồi tàn hơn cả cậu nữa." Anh ta ngủ chưa đến ba tiếng trên ghế, đợi đến nửa đêm không còn nghe thấy Du Dã rên đau nữa mới dám chợp mắt.
"Nhờ em gái cậu hỏi xem có loại thuốc nào không có tác dụng phụ kinh tởm như buồn nôn này không." Du Dã bịt miệng, cảm thấy trong dạ dày như bị đổ một bát dầu lạnh, chỉ cần hoạt động thêm chút nữa anh có thể nôn ra.
"Được ăn chùa còn lắm chuyện."
"Ăn chùa thì sao? Tôi cũng đã cống hiến mà."
"Ê, Du Dã, tôi thấy cậu tỉnh táo hẳn rồi đấy."
"Đừng nói nhảm nữa, lái xe đi."
"Biết cậu cái kiểu này, đêm qua tôi đã không nên lo lắng cho cậu."
Hai người lời qua tiếng lại đấu võ mồm, lại trở về trạng thái thường ngày. Lộ Tiêu Dương tính tình khá bốc đồng, dùng lời nói chọc tức Du Dã: “Sao Nghê Tử Hách không xử lý cậu luôn đi?"
Đây là một câu nói rất hiệu quả khiến không khí trở nên tĩnh lặng. Trong đầu Du Dã như bị dòng điện kí©h thí©ɧ, những đoạn ký ức đêm qua chợt lóe lên. Phần da trên ngực anh bị Nghê Tử Hách túm lấy bỗng chốc nóng rát, cảm giác như Nghê Tử Hách dùng không phải móng tay mà là đinh sắt.
"Bên Lộ Lộ bảo cậu phải nói rõ chi tiết cho cô ấy biết lần này cậu có những phản ứng gì, khi nào cậu cảm thấy khá hơn thì gọi điện lại cho cô ấy."
Giọng Du Dã trầm xuống: “Có phản ứng gì đâu? Tôi chẳng nhớ gì cả."
Lộ Tiêu Dương đại khái hiểu được lý do tâm trạng Du Dã trở nên sa sút, anh ta nói: "Lộ Lộ không phải người ngoài, cô ấy làm nghiên cứu một phần, nhưng phần lớn hơn là để giúp cậu."
"Ừ, tôi biết." Du Dã khẽ cười một tiếng, khóe miệng là vị đắng không thể kìm nén: “Ai bảo tôi là một kẻ quái thai chứ."
"Nói linh tinh gì đấy." Lộ Tiêu Dương không thích nghe Du Dã tự chế giễu bản thân mình như vậy, nhưng lời an ủi của anh ta cũng có vẻ bất lực: “Sẽ có cách thôi mà."
Du Dã nhìn ra ngoài cửa sổ với ánh mắt vô hồn, có những chuyện anh chưa bao giờ đặt hy vọng, nên cũng chẳng có thất vọng.
Về đến võ quán, Du Dã cởi chiếc áo ba lỗ bị Nghê Tử Hách xé toạc ra, giấu vào sâu nhất trong tủ quần áo. Trong gương lóe lên thân trên trần trụi của anh, vài vết hằn trên ngực anh rõ ràng như những giọt máu lăn qua.
Thời hạn võ quán biến thành phế tích đang đếm ngược, sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng, Du Dã đã tìm cho mình một con đường sống cuối cùng. Anh nói cho Lộ Tiêu Dương nghe, và nhận được lời phản đối kịch liệt đầu tiên. Lộ Tiêu Dương trợn mắt hỏi anh: “Cậu không muốn sống nữa à?”