"Em đừng nói mấy cái vô dụng đó nữa, anh thấy tình trạng của Du Dã không ổn chút nào." Lộ Tiêu Dương dừng xe bên đường, vội vàng giữ chặt tay Du Dã đang cào vào cổ mình. Vài vết máu đã xuất hiện trên cổ Du Dã, lần này anh ta nghe rõ tiếng rêи ɾỉ của Du Dã, chỉ là một chữ "đau".
"Đều đã bị cào rách rồi, sao mà không đau được?" Lộ Tiêu Dương khó khăn lắm mới khống chế được Du Dã, không biết Du Dã là vì nỗi đau không thể chịu đựng được trong cơ thể, mới dẫn đến việc anh vô thức cào vào cổ mình.
"Đau, đau, Nghê Tử Hách, tôi đau..."
"Cậu gọi tên anh ta có ích gì? Cậu dám để anh ta biết cậu thành ra thế này sao?"
Lời nói của Lộ Tiêu Dương không lọt vào tai Du Dã, đến lúc này anh ngoài việc cảm thấy đau đớn ra, tất cả các giác quan khác đều biến mất, đó là nỗi đau như thể những con ong vò vẽ trong cơ thể sắp đốt nát xương anh. Lộ Tiêu Dương biết Du Dã là một người chưa bao giờ kêu đau, xem ra lần này thật sự đã vượt quá giới hạn chịu đựng của Du Dã.
Cô em họ nói tình trạng của Du Dã như vậy hẳn là bị tin tức tố mang tính công kích của đối phương kí©h thí©ɧ. Du Dã đã uống thuốc ức chế tin tức tố của mình, nhưng vì cấp độ của đối phương quá cao, thuốc không những không phát huy tác dụng mà rất có thể còn phản tác dụng lên chính cơ thể Du Dã.
Lộ Tiêu Dương nghe mà lòng nặng trĩu, cô em họ nói không có thuốc hay cách nào khác để làm dịu, chỉ có thể dựa vào Du Dã tự mình chịu đựng.
Rõ ràng đây là một người đáng thương, nhưng lại không có ai khác có thể hiểu được. Ánh mắt Lộ Tiêu Dương nhìn Du Dã trở nên phức tạp, những năm nay nỗi khổ của Du Dã chỉ có anh ta nhìn thấy rõ ràng, đôi khi anh ta còn lo lắng thay cho Du Dã không biết phải chống đỡ thế nào.
Trong điện thoại vẫn còn tiếng gõ bàn phím của cô em họ, cô ấy dặn dò Lộ Tiêu Dương: “Sau khi Anh Dã tỉnh lại, anh hỏi anh ấy cảm giác cụ thể lần này thế nào, rồi gọi điện báo cho em. Tuy nói là anh ấy đã chịu đựng nỗi đau không nhỏ, nhưng điều này chắc chắn có thể giúp ích cho việc điều trị vấn đề của chính anh ấy."
"Được được được, anh biết rồi."
Kết thúc cuộc gọi, Lộ Tiêu Dương thở dài một hơi. Nghê Tử Hách chính là một mảng thịt mềm mại ẩn sâu trong trái tim Du Dã, có vẻ như mảng thịt mềm này sẽ làm Du Dã bị thương đến thê thảm.
"Nhi... Nghê Tử Hách, xin lỗi..."
Lộ Tiêu Dương nhìn thấy khóe mắt Du Dã đọng lại một chút nước. Anh ta luôn nghĩ Du Dã là một người kiên cường đến mức quá đáng, hóa ra chỉ có Nghê Tử Hách mới có thể phá hủy sự kiên cường của anh.
Trong ý thức hỗn loạn của Du Dã, ngoài Nghê Tử Hách ra không còn gì khác.
Nghê Tử Hách đang cười, Nghê Tử Hách đang khóc, Nghê Tử Hách đang nổi giận, đủ mọi dáng vẻ của Nghê Tử Hách không ngừng thay đổi, và trái tim Du Dã cũng theo đó mà vui vẻ, buồn bã, bối rối, rối rắm, thăng trầm.
Ngay cả như vậy anh cũng cam lòng vì đau đớn mà chìm vào hôn mê không tỉnh lại, bởi vì anh có thể ở rất gần Nghê Tử Hách, gần đến mức ngay trước mắt...
Vài giờ sau, màn đêm đen đặc dần tan biến, một tầng xám trắng nhàn nhạt ẩn hiện nơi chân trời.
Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng. Lộ Tiêu Dương nheo mắt, đưa tay mò lấy điện thoại: “Alo? Ông nội, ừ ừ, cháu về đây, cháu về ngay đây."