Chương 54

"Cậu không sao chứ? Này, này, Du Dã, Du Dã."

Du Dã co quắp cơ thể, nửa khuôn mặt vùi vào tựa lưng ghế, trong ánh sáng lờ mờ vẫn có thể thấy anh đang run rẩy khắp người.

"Du Dã!" Lộ Tiêu Dương một tay giữ vô lăng, một tay "bộp bộp" vỗ vào mặt Du Dã: “Cậu không được dọa tôi đâu đấy."

Nhiệt độ trên mặt Du Dã nóng bỏng, Lộ Tiêu Dương không gọi anh tỉnh dậy được, vội vàng dừng xe bên đường: “Này! Này! Du Dã, Du Dã! Cậu tỉnh dậy đi!"

Người được gọi tên đang chìm vào hôn mê, nhưng sức mạnh của nỗi đau vẫn khiến cơ thể anh run rẩy, những lời mê sảng đứt quãng lại thoát ra khỏi miệng. Lộ Tiêu Dương cúi xuống lắng nghe, chỉ có thể nghe thấy ba chữ Nghê Tử Hách.

"Du Dã, cậu tỉnh dậy đi, Du Dã! Nghê Tử Hách đến rồi! Cậu mau tỉnh dậy đi!" Lộ Tiêu Dương dù đã dùng tên Nghê Tử Hách cũng không có tác dụng. Anh ta lắc vai Du Dã, hai miếng dán bị nhàu nát trượt xuống từ gáy Du Dã.

Lộ Tiêu Dương là Beta, anh ta không ngửi thấy bất kỳ mùi tin tức tố nào, vì vậy anh ta cũng không biết mùi trà trong xe đã bị một mùi hương khác át đi. Vừa rồi khi Du Dã không chịu nổi nữa, anh vô thức xé bỏ miếng dán ức chế ở gáy, chỉ cảm thấy như vậy có thể dễ chịu hơn, tin tức tố do Nghê Tử Hách kí©h thí©ɧ vẫn mắc kẹt trong cơ thể, thiêu đốt anh như thể anh đã chín rồi.

Mặc dù Lộ Tiêu Dương không có khứu giác về phương diện này, nhưng với sự hiểu biết của anh ta về Du Dã, anh ta có thể phán đoán rằng trong xe chắc chắn đang tràn ngập tin tức tố nồng nặc. Trước đây mỗi lần Du Dã giải phóng tin tức tố đều là một bộ dạng khó chịu, nhưng lần này rõ ràng còn nghiêm trọng hơn. Lộ Tiêu Dương sớm đã may mắn vì mình là Beta, nếu không anh ta và Du Dã đã không thể làm bạn.

Lộ Tiêu Dương lái xe tìm một nơi vắng vẻ, anh ta gọi điện thoại. Đợi một lúc, đầu dây bên kia truyền đến giọng nữ có chút bất mãn: "Alo? Anh à, anh có biết bây giờ là mấy giờ rồi không, em khó khăn lắm mới ngủ được..."

"Thôi được rồi, Lộ Lộ, anh có chuyện gấp cần tìm em." Lộ Tiêu Dương mô tả tình trạng hiện tại của Du Dã một lượt. Đầu dây bên kia là em họ của anh ta, cũng là người cung cấp thuốc cho Du Dã.

"Chờ đã, chờ đã."

Lần này giọng nữ trong điện thoại có vẻ rất tỉnh táo, kèm theo tiếng gõ bàn phím lạch cạch.

Đến lượt Lộ Tiêu Dương bắt đầu bất mãn: “Bây giờ còn thời gian đâu mà em ghi chép chứ, em mau nói cho anh biết anh ta thế này có cần đưa đến bệnh viện không?" Nghe đầu dây bên kia nói "chắc là không cần", Lộ Tiêu Dương trong lòng cũng không cảm thấy yên tâm.

"Anh nói anh ấy đi gặp một Alpha đỉnh cấp? Hai người họ có tiếp xúc thân mật gì không?"

"Cái này anh làm sao mà biết! Anh có ở hiện trường đâu." Lộ Tiêu Dương vừa lái xe vừa phải chú ý đến tình trạng của Du Dã: “Em mau nói phải làm sao, không đi bệnh viện thì ít nhất cũng phải uống thuốc gì chứ? Anh gọi anh ta không tỉnh."

"Anh cứ nói rõ cho em biết anh ấy và Alpha kia đã xảy ra chuyện gì, nếu không em không thể phán đoán."

"Cái này em cũng muốn ghi chép sao? Anh sao lại có cảm giác em muốn nghe chuyện tầm phào vậy?"

Cô gái bên kia bị Lộ Tiêu Dương nói trúng tim đen, phát ra tiếng cười khẩy: “Dù sao thì tình trạng cơ thể của Anh Dã cũng đặc biệt, anh lại nói anh ấy tiếp xúc với một Alpha đỉnh cấp, em không tò mò mới lạ đấy chứ, chuyện này cũng rất có ích cho nghiên cứu của em."