"Hờ, hiếm khi được nghe cậu nói một lời hay với tôi, lần này biết rồi chứ, lúc nguy cấp vẫn phải là tôi cứu cậu đúng không?"
Du Dã hạ thấp tựa lưng ghế, những nếp nhăn nhíu lại giữa hai hàng lông mày cho thấy anh đang chịu đựng nỗi đau. "Tôi nói là tôi cảm ơn cậu đã không đi xe máy đến."
"Ê, cậu đấy." Lộ Tiêu Dương quay đầu liếc Du Dã một cái: “Đúng là đồ vong ơn bội nghĩa, sớm biết thế tôi đã không mạo hiểm lớn như vậy để cứu cậu rồi, vừa rồi nếu không phải tôi phản ứng nhanh thì xe đã lật rồi, sợ đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng."
"Xin lỗi nhé." Du Dã yếu ớt nói.
"Cậu nói thay cho ai thế?"
Một câu hỏi nhạy cảm như vậy khiến Du Dã đành vờ như không nghe thấy.
"Ngày xưa là một đứa trẻ đáng yêu đến thế, sao chỉ vài năm mà tính tình đã thay đổi đến mức này? Haizz... Chắc đây chính là bản tính tự nhiên của một Alpha, bị cậu kích phát ra rồi."
Du Dã không muốn nghe Lộ Tiêu Dương nói tiếp, cứ như thể dù lựa chọn thế nào thì cuối cùng anh vẫn là kẻ có tội. Điều duy nhất khiến anh cảm thấy an ủi nhất là Nghê Tử Hách không mất đi thân phận đáng lẽ phải có, từ ngày Nghê Tử Hách rời đi, anh đã hy vọng tất cả nỗi đau đều do một mình anh chịu đựng.
Có lẽ quả báo đã đến rồi, bây giờ anh đau nhức khắp người, như có vô số con ong vò vẽ mang theo ngòi châm bò lổm ngổm không ngừng trên từng thớ xương của anh. Anh nên hỏi Lộ Tiêu Dương sao lại đến đây, nhưng anh đang cắn chặt răng, không để tiếng rêи ɾỉ thoát ra khỏi miệng.
"Cậu nghĩ nói dối là có thể giấu được tôi sao? Tôi đã sớm nhìn ra cậu muốn tìm Nghê Tử Hách." Lộ Tiêu Dương tự mình giải thích. Anh ta và Du Dã quen nhau hơn mười năm, theo lời anh ta thì Du Dã giấu chuyện gì trong đầu anh ta đều có thể nhìn ra ngay. Sau khi về nhà buổi tối, anh ta vẫn luôn lo lắng cho Du Dã.
"Cậu đấy, còn không thích tôi nói cậu tứ chi phát triển, đầu óc đơn giản, cậu xem cậu giữa đêm hôm khuya khoắt lại đi tìm Nghê Tử Hách, cậu là sợ mình không gặp chuyện gì sao." Lộ Tiêu Dương không yên tâm về Du Dã, anh ta từ nhà lại chạy đến võ quán một chuyến, phát hiện hộp thuốc đặt trên tủ đầu giường của Du Dã. Anh ta thầm nghĩ, cái này chắc chắn sẽ làm hỏng chuyện, loại thuốc đó có tác dụng gì anh ta còn rõ hơn cả Du Dã.
"Sao? Cậu nghĩ ăn vài viên thuốc là an toàn sao? Cậu nghĩ Nghê Tử Hách vẫn là người của trước đây ư? Cậu có biết Alpha cấp bậc cao như anh ta cả nước có mấy người không?"
Du Dã bây giờ ngay cả từ một đến mười cũng không đếm nổi, anh muốn Lộ Tiêu Dương im miệng, đầu anh đau như búa bổ, nhắm mắt lại chỉ thấy một vùng bóng đen quay cuồng không ngừng, anh cảm thấy cơ thể mình cũng đang quay cuồng rơi xuống vực sâu.
Nhìn gương chiếu hậu thấy không có xe nào đuổi theo, Lộ Tiêu Dương thở phào nhẹ nhõm, hơi giảm tốc độ xe: “Tôi nói cho cậu biết nhé, ông nội tôi ngày mai còn phải lái xe về làng chở trà đấy, lát nữa tìm một cây xăng đổ đầy bình, số tiền này cậu phải trả đấy."
Du Dã cuối cùng cũng yếu ớt phun ra một câu: "Ông nội cậu đấy."
"Đúng là ông nội tôi đấy, cậu muốn có xe khác tôi còn không kiếm ra được đâu."
Mí mắt Du Dã giật giật vài cái, thật sự không còn chút sức lực nào để đôi co với Lộ Tiêu Dương. Vài phút sau, Lộ Tiêu Dương nhận thấy Du Dã im lặng một cách bất thường, anh ta liếc sang bên cạnh, lập tức giật mình bởi trạng thái của Du Dã.