Một con mèo có thể dễ dàng bắt được một con chuột, nhưng con mèo này lại dùng những bước chân không nhanh không chậm để đuổi theo con chuột đang chạy trốn. Nó muốn cho con chuột cơ hội sống sao? Làm sao có thể, nó chơi chính là cái kiểu giày vò con mồi này.
Chỉ vài phút trôi qua, Du Dã đã bị cách đuổi này làm cho tâm lý sắp sụp đổ.
Trên con đường vắng vẻ, không thấy người đi bộ hay các phương tiện khác. Mồ hôi lạnh túa ra khắp lưng Du Dã, sắc mặt anh tái nhợt, trong lòng có một tiếng nói thầm khóc: Anh báo cảnh sát có được không đây?
Con đường phía trước dài đến vô tận, xung quanh cũng không có con hẻm nhỏ nào để anh rẽ vào. Thể lực của Du Dã sắp cạn kiệt. Điều duy nhất khiến anh cảm thấy dễ chịu hơn là trong hơi thở của anh không còn hít phải pheromone của Nghê Tử Hách nữa.
Chùm đèn xe phía sau vẫn chiếu thẳng vào Du Dã, vẻ khốn khổ của anh không nơi nào che giấu được. Anh nghĩ đây chắc chắn là khoảnh khắc mất mặt nhất đời mình. Cứ thế này thì sớm muộn gì cũng bị Nghê Tử Hách bắt được thôi. Du Dã không biết Nghê Tử Hách mang theo mấy tên vệ sĩ trên xe, anh đoán lát nữa mình không động thủ thì không được.
Nhưng lúc này anh như thế này thì làm gì có nửa phần thắng nào!
Chiếc xe thương mại di chuyển không tiếng động, chỉ có chùm đèn xe đang nhắc nhở Du Dã rằng lá bùa đòi mạng vẫn lơ lửng sát phía sau anh, lúc nào dán chặt lên anh thì hoàn toàn tùy thuộc vào tâm trạng của Nghê Tử Hách.
Lúc này, lại có một chiếc xe khác từ ngã tư rẽ qua, như thể góp thêm phần náo nhiệt, chiếc xe này dừng lại phía trước Du Dã.
Khi cửa kính xe hạ xuống, một tiếng huýt sáo vang lên từ trong xe trước tiên. Chủ xe gác tay lên cửa kính xe, hỏi ra bên ngoài: “Chào, bạn, chạy bộ đêm à?”
Du Dã liếc mắt một cái không nhìn rõ là ai, nghe giọng cũng không quen. Anh coi đó là một tên không đứng đắn nào đó, anh không để tâm. Nhưng người đến bị hắt một gáo nước lạnh cũng không bỏ cuộc, anh ta lại nhẹ nhàng nhấn ga, chiếc xe đi sát bên cạnh Du Dã. Anh ta thò đầu ra trêu chọc: “Vô tình thế, mới hai ngày mà đã không nhận ra rồi sao?”
Lần này, Du Dã nhìn kỹ người đàn ông này thêm hai lần, bỗng nhiên nhớ ra đây là thợ cắt tóc vừa làm tóc cho anh. Tình trạng hiện tại của anh đâu phải là đang thoải mái chạy bộ ban đêm, Du Dã tin chắc người thợ cắt tóc không thể nào không nhìn ra. Anh phớt lờ "ừ" một tiếng, nghiêng đầu liếc thấy xe của Nghê Tử Hách đã dừng bên đường.
Khí tức nguy hiểm vẫn đặc quánh, bước chân chạy nhỏ của Du Dã ngày càng nặng nề, không chừng chỉ một lát nữa anh sẽ phải ngã quỵ. Người thợ cắt tóc bên cạnh không biết có suy nghĩ gì, anh ta không rời đi mà còn đưa tay ra "giúp đỡ" Du Dã: "Đi đâu vậy? Lên xe tôi đưa cậu đi."
Du Dã khựng người lại, cân nhắc xem có được không: "À... không cần đâu." Anh sợ làm phiền người thợ cắt tóc, mặc dù đôi chân anh đã có dấu hiệu lung lay.
"Hừ." Người thợ cắt tóc làm sao không nhìn ra Du Dã nói không đúng với lòng mình: “Lên đi, cái bộ dạng này của cậu còn chạy đi đâu được? Tôi thấy cậu chạy chưa được mười mét nữa là ngã lăn ra rồi."
Lời nói thẳng thừng này có sức công phá khá lớn, Du Dã nghe xong cảm thấy hai chân nặng trĩu không nhấc lên nổi. Hiện giờ dù có một con hẻm để anh trốn vào thì anh cũng không còn sức. "Vậy làm phiền cậu." Du Dã kéo cửa xe, ngồi vào ghế sau.