Chương 44

“Rầm!”

Du Dã lao ra khỏi cầu thang bộ, tiếng cửa va đập khiến cô nhân viên lễ tân đang ngủ gật trên ghế giật mình bật dậy. Nhìn rõ nguồn phát ra tiếng động, cô tiến lên muốn giúp Du Dã.

“Anh gì ơi, anh không sao chứ?”

“Không, không sao.”

Cô lễ tân kinh hãi trước tình trạng của Du Dã, giọng cô ta thậm chí còn lạc đi: “Anh có bị… xâm hại không?”

“Không, không có.” Du Dã xấu hổ đến mức cúi gằm mặt, vội vàng quay lưng kéo khóa áo khoác.

“Anh thật sự không sao chứ? Anh…”

Du Dã liếc thấy số hiển thị trên thang máy bên kia đang giảm từ 3 xuống. Điều đó có nghĩa là một lá bùa đòi mạng sắp dán chặt lên trán anh. Du Dã không dám dừng lại dù chỉ một giây. “Không sao, thật sự không sao.” Anh vẫy tay với cô lễ tân rồi vội vã bỏ chạy.

Đường phố đêm khuya vắng vẻ và tĩnh lặng, những viên sỏi nhỏ trên mặt đường dường như cũng chìm vào giấc ngủ. Du Dã cuống quýt không biết chọn đường nào, chạy trên một con đường phụ mà anh không biết có phải là hướng về nhà hay không.

Bóng dáng Nghê Tử Hách vẫn chưa xuất hiện. Du Dã không tin rằng mình đã cắt đuôi được anh ta, rõ ràng lần này Nghê Tử Hách sẽ không buông tha cho anh.

Cứ chạy được thêm một mét thì tính một mét. Du Dã không còn cách nào khác. Anh không để ý rằng tiếng bước chân hỗn loạn của mình đã kinh động một người vô gia cư đang nằm trên ghế dài bên đường. Đến khi anh sắp đi qua ghế dài, một cái bóng đen lớn bất chợt lao ra khiến anh sợ đến mức suýt hét lên.

“Hừ hừ hừ…” Người vô gia cư chặn đường Du Dã, trên mặt lộ ra vẻ không thiện ý.

Du Dã thầm nghĩ cái thứ quái quỷ gì cũng đến hóng hớt! Anh mắng người vô gia cư một tiếng “Cút đi”. Ngoại trừ Nghê Tử Hách, bản lĩnh ra oai với những người khác của anh vẫn chưa biến mất. Nhận ra người vô gia cư đối diện cũng là một Alpha, Du Dã không hề sợ hãi, không phải Alpha nào cũng có thể ức hϊếp được anh.

Người vô gia cư vẫn chưa bị Du Dã trấn áp, anh ta trực tiếp giở trò vòi vĩnh: “Cho đại ca xin ít tiền tiêu vặt.”

Du Dã rất muốn dạy cho loại người này một bài học, nhưng tiếc là anh không có dù chỉ một phút để lãng phí. “Muốn chết thì cứ thử xem!” Anh nhìn chằm chằm vào người vô gia cư vung một cú đấm, có khí thế như thể giây tiếp theo sẽ lao vào đánh một trận lớn. Dưới ánh đèn đường mờ ảo cũng không che giấu được vẻ hung ác trong mắt anh.

Người vô gia cư vô thức lùi lại nửa bước, mạnh yếu rõ ràng.

Đúng lúc này, từ làn đường phía sau họ, một chùm sáng mạnh rọi tới. Người vô gia cư phóng sang một bên trước. Du Dã quay đầu lại bị chói mắt không mở ra được. Anh đưa tay che, miễn cưỡng nhận ra qua kẽ ngón tay đó là một chiếc xe thương mại màu đen. Chiếc xe này khác với chiếc xe Nghê Tử Hách đã đi ngày phá võ quán, nhưng một loại cảm ứng đặc biệt dành riêng cho Nghê Tử Hách mách bảo anh rằng Nghê Tử Hách chắc chắn đang ngồi trong chiếc xe này!

Chết tiệt!

Dáng người Du Dã ba chân bốn cẳng bỏ chạy rất buồn cười. Khí thế đối phó với người vô gia cư lúc nãy không biết đã tan biến đi đâu mất.

Hai chân người làm sao có thể chạy thắng bốn bánh xe? Nhưng lạ lùng thay là chiếc xe đó cứ giữ tốc độ thấp, thậm chí khi sắp đuổi kịp Du Dã còn hơi giảm tốc độ để Du Dã chạy thêm một đoạn nữa.