Vì vậy, bây giờ còn thiếu một triệu nữa.
Du Dã ngả người ra sau, duỗi hai chân, đổ ập xuống ghế. Một triệu, trong một ngày, lòng anh tràn ngập nỗi khổ, bán cả anh đi cũng không đủ đâu!
Buổi chiều, Lộ Tiêu Dương chuyển khoản cho Du Dã hai mươi nghìn tệ. Không đợi Du Dã mắng cậu ta keo kiệt, cậu ta nói trước: “Đây là tiền kiếm được từ livestream mấy tháng trước, trừ đi phần nền tảng giữ lại, tớ đã rút hết cho cậu rồi.”
Du Dã nhẩm tính còn thiếu chín trăm tám mươi nghìn tệ, đột nhiên anh nảy ra một ý: “Ê, cậu nói xem nếu tớ livestream liên tục một ngày, có thể kiếm được vài trăm nghìn tệ không?”
“Muốn tiền đến phát điên rồi à? Hay là não úng nước?”
Du Dã không vui: “Không biết nói tiếng người à! Hay là cậu từng nói, nếu tớ livestream mỗi ngày, tiền kiếm được không ít đâu.”
Năm ngoái Lộ Tiêu Dương đã mở một tài khoản livestream cho Du Dã, để nâng cao độ nhận diện của võ quán trên mạng. Du Dã trước ống kính điện thoại thể hiện các chiêu võ thuật, hoặc dạy cư dân mạng vài chiêu tự vệ. Số người xem từ vài người ban đầu đã tăng lên đến bảy, tám trăm người hiện tại, mỗi buổi đều có vài trăm đến hơn một nghìn tiền thưởng. Du Dã không thích làm người nổi bật trên mạng, việc livestream của anh vẫn luôn bữa đực bữa cái.
“Sao cậu không nói tớ còn bảo cậu khoe cả cơ bụng và bắp thịt của cậu nữa chứ, nếu làm vậy sớm thì giờ đã không chỉ rút được hai mươi nghìn tệ rồi.”
Du Dã nản chí, mỗi lần anh mặc áo cộc tay anh đều cảm thấy như mình mặc ít quá, đặc biệt là đôi khi nhìn những bình luận táo bạo và lộ liễu của cư dân mạng, anh càng cảm thấy không thể thoải mái.
“Thôi bỏ đi, tớ sẽ nghĩ cách khác.” Du Dã vẻ mặt phiền muộn.
Lộ Tiêu Dương lại đánh vào điểm yếu của anh: “Cậu còn có cách nào nữa chứ? Chính là vì biết cậu không lấy ra được nhiều tiền thế, nếu không thì cái võ quán hai tầng rách nát này hắn có thể mua với giá ba triệu sao?”
Du Dã nghẹn ứ trong lòng, lời này không cần nói rõ, chẳng lẽ anh không tự biết sao?
“Tớ thấy cậu chi bằng đi cầu xin Nghê Tử Hách đi, cậu đã từng đối xử tốt với hắn như vậy, dù thế nào hắn cũng không thể thật sự xóa bỏ tình cảm năm xưa của hai người chứ.”
Lộ Tiêu Dương được coi là nhân chứng duy nhất cho mối tình trong quá khứ của Du Dã và Nghê Tử Hách. Du Dã muốn nói cậu căn bản không biết Nghê Tử Hách bây giờ đáng sợ đến mức nào. Lúc này anh chỉ cần khẽ nhớ lại cảnh tượng hôm qua anh bị Nghê Tử Hách siết cổ, anh đã cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Theo lời Nghê Tử Hách nói, qua ngày mai, võ quán nơi đây sẽ trở thành đống đổ nát. Du Dã không dám coi lời này là trò đùa, anh đếm ngược từng giờ.
Trên một tờ giấy trắng, anh đã viết hơn mười cái tên, phía sau còn có các con số như một nghìn, hai nghìn, mười nghìn, hai mươi nghìn tệ. Anh còn có những người bạn thân thiết khác, nhưng tổng số tiền những người này có thể cho anh vay cộng lại, vẫn còn thiếu rất xa.
“A---” Du Dã sốt ruột đến mức vò đầu bứt tai, trên tờ giấy trắng lập tức rơi xuống vài sợi tóc đen. Có cách nào để anh giữ lại võ quán không đây?
“Ngủ một giấc không phải là xong rồi sao.”
Hả? Du Dã giật mình, đây là ai đang trả lời tiếng lòng của anh vậy!
Bên cạnh phòng tập quyền là phòng thay đồ, trong phòng thay đồ còn có một căn phòng nhỏ, bình thường dùng để chứa đồ linh tinh. Du Dã vừa rồi chính là vào đây để tìm giấy bút, tìm được rồi anh liền ngồi xuống bàn viết.