- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Sủng
- Ái Dã
- Chương 26
Ái Dã
Chương 26
“Chẳng là gì cả.” Du Dã nghiêm mặt, gạt tay Lộ Tiêu Dương đang định thò vào cổ áo anh.
“Vết hôn sao? Không phải chứ?” Lộ Tiêu Dương dù có giả vờ kinh ngạc đến mấy cũng không che giấu được vẻ hưng phấn hiện rõ trên mặt. “Nghê Tử Hách đã làm cậu...”
“Có muốn tớ kéo cậu lên lầu tập dượt trước không?” Du Dã đứng dậy, nhìn Lộ Tiêu Dương với vẻ muốn tóm người. Anh nghĩ, nếu anh giải thích rằng vết đó là do Nghê Tử Hách siết cổ mà ra, Lộ Tiêu Dương còn cười rụng cả răng!
“Lại giận dỗi tớ rồi, có đến mức đó không chứ?” Lộ Tiêu Dương thật sự rất tò mò chuyện gì đã xảy ra giữa Du Dã và Nghê Tử Hách ngày hôm qua, nhưng Du Dã cứ như bị khóa miệng vậy. Ánh mắt cậu lại quay về cuốn sổ tiết kiệm, chợt nhớ ra lời vừa nãy chưa nói rõ, cậu còn đang phải gánh một cái tiếng xấu thay Du Dã!
“Cậu về nhà xin tiền, lấy tớ làm lá chắn làm gì?”
“Tớ không nói cậu, cậu nghĩ cha tớ có thể yên tâm đưa cho tớ nhiều tiền thế sao?”
Du Dã nói thật, Lộ Tiêu Dương nhất thời á khẩu, sau đó lại có chút đắc ý: “Vẫn là cha cậu nhìn người chuẩn, biết chuyện tiền bạc tớ giỏi hơn cậu nhiều.”
“Đúng đúng đúng, nếu không phải biết cậu giỏi hơn tớ nhiều, cha tớ có thể nói để cậu quản lý thu nhập của võ quán sao? Bao nhiêu năm nay, tớ đều phải đợi cậu phát tiền cho tớ.”
Lộ Tiêu Dương hừ một tiếng, khóe môi cong lên không thể nào kìm được.
Rất lâu trước đây Lộ Tiêu Dương đã thân thiết với Du Dã, khi Du Dã tiếp quản võ quán, Lộ Tiêu Dương cũng luôn ở bên cạnh giúp đỡ anh. Du Đại Dũng biết Du Dã chỉ biết luyện võ mà không biết kinh doanh, vì vậy đã giao mọi mặt quản lý võ quán cho Lộ Tiêu Dương.
Khi đó Du Đại Dũng đặc biệt tin tưởng Lộ Tiêu Dương còn có một lý do khác là ông đã hiểu lầm Du Dã và Lộ Tiêu Dương là một đôi, ông nói “Hai đứa cứ thế này không rời không bỏ thật tốt.” lúc đó ông nhìn họ với ánh mắt vừa mãn nguyện vừa đầy thâm ý. Đến khi hai người Du Dã phản ứng lại được Du Đại Dũng đang ám chỉ điều gì, thì cả hai lập tức làm ra vẻ buồn nôn, ghét bỏ nói ai mà không rời không bỏ với cậu ta chứ!
Khiến Du Đại Dũng vô cùng bối rối, sau này mới hiểu hai người họ chỉ là anh em chí cốt thuần túy.
“Học viên ngày càng đông, thu nhập của võ quán tăng đều hàng năm, tất cả là công lao của cậu.”
Nghe Du Dã hiếm khi khen mình như vậy, lần này Lộ Tiêu Dương không hề đắc ý, đầu óc cậu xoay chuyển nhanh chóng, lập tức cảnh giác, quả nhiên giây tiếp theo Du Dã đã đưa “móng vuốt” về phía cậu.
“Đến đây nào, cậu cũng đừng chỉ đứng nhìn mà không thể hiện gì cả. Võ quán đang trong lúc nguy nan, tớ biết lấy ra vài trăm nghìn đối với cậu dễ như trở bàn tay.”
“Cút đi!” Lộ Tiêu Dương đẩy bàn tay Du Dã đang vươn tới: “Vài trăm nghìn? Cậu cũng coi trọng tớ quá rồi! Hơn nữa, cái quyết định điên rồ này của cậu còn muốn kéo tớ xuống cùng đặt cược sao? Đến lúc đó tớ mất cả qυầи ɭóŧ luôn đấy.”
“Mất thì mặc của tớ.”
“Cút!”
Lộ Tiêu Dương chạy trốn lên lầu, chỉ còn lại một mình Du Dã ngồi bên bàn tính toán. Trong thẻ ngân hàng của anh có một triệu rưỡi, cộng với ba trăm nghìn cha vừa cho. Đừng thấy Lộ Tiêu Dương tỏ vẻ không trượng nghĩa, nhưng Du Dã chắc chắn đến lúc đó người này sẽ không khoanh tay đứng nhìn, lấy ra hai trăm nghìn cậu ta có thể làm được.
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Sủng
- Ái Dã
- Chương 26