Du Đại Dũng rửa một quả táo đưa cho Du Dã, rồi xoay người đi lấy tách trà, tiện miệng hỏi: “Mấy nay không thấy chú hai con đâu nhỉ?” Vừa nói xong, ông thấy quả táo bị cắn dở lăn xuống chân mình.
Du Dã cúi đầu vội vàng nhặt quả táo: “Dạ, không thấy.” Trong lòng chột dạ, sợ cha Du nhìn ra điều gì.
“Rơi xuống đất rồi mà còn nhét vào miệng, bẩn không hả? Y như hồi bé.”
Du Dã cười hề hề hai tiếng, đi đến vòi nước rửa lại quả táo.
“Đêm hôm trước cha nằm mơ thấy mẹ con, bà ấy còn dặn cha phải quan tâm đến con nhiều hơn, haizzz... Người mà mẹ con lo lắng nhất chính là con.”
Du Dã không nói gì, ngây người nhìn dòng nước lạnh chảy qua kẽ tay.
“Con cũng gần ba mươi rồi phải không? Sao không biết tìm một đối tượng? Cha nói nhờ người giới thiệu cho con mà con không chịu, vậy thì con tự dắt về một người cho cha xem đi, đỡ phải để cha ra ngoài ai cũng hỏi thăm con trai cha vẫn còn độc thân.”
“Cha lại giở cái bài này.” Du Dã biết ngay thế nào cũng nghe được một tràng thuyết giáo này. Mấy năm nay cha anh đặc biệt quan tâm đến chuyện anh tìm nửa kia. Tiếp đó cha anh lại nói con nhà ai lớn chừng nào, làm công việc gì, rất hợp với anh.
Du Dã nghe quá nhiều lần, cộng thêm lần này trong lòng anh đang có chuyện, vì vậy vội vàng ngăn lời của Du Đại Dũng.
“Cha, cái đó, ừm... Con muốn mượn cha ít tiền.” Du Dã đánh liều nói ra, hồi nhỏ anh nói dối có một tật xấu là không dám nhìn thẳng vào mắt Du Đại Dũng. Lần này anh đối mặt với ánh mắt của Du Đại Dũng, cố gắng không để ánh mắt mình dao động.
“Sao vậy? Không có tiền tiêu sao?”
“Dạ, không phải, chỉ là Lộ Tiêu Dương nói mua một loại sản phẩm tài chính gì đó có thể kiếm tiền.” Du Dã đã nghĩ kỹ lời lẽ trước khi đến, biết rằng nếu anh nhắc đến Lộ Tiêu Dương thì cha anh phần lớn sẽ không nghi ngờ.
“Ồ, tiểu Lộ nói hả, thằng bé đó giỏi, đầu óc lanh lợi. Cha đã sớm bảo con phải học nó cách tiết kiệm tiền đi, đừng lúc nào cũng tiêu xài hoang phí như vậy.”
Du Dã đã quen với việc hiếm khi nghe thấy lời khen từ Du Đại Dũng, đặc biệt là khi so sánh với Lộ Tiêu Dương. Cha anh luôn cảm thấy thằng nhóc này phẩm chất và học hành đều xuất sắc, hồi họ còn đi học, cha đã không ít lần cằn nhằn bảo anh phải học hỏi Lộ Tiêu Dương nhiều hơn.
Du Đại Dũng vào phòng lấy sổ tiết kiệm, Du Dã để ông yên tâm, tiếp tục bịa chuyện: “Lộ Tiêu Dương có một người bạn làm ngân hàng, nói mua sản phẩm tài chính này có thể bảo toàn vốn.” Vừa nói anh vừa cảm thấy vô cùng áy náy, chú hai lừa cha anh xong, giờ anh lại đến lừa.
“Ừm, vậy thì tốt.” Du Đại Dũng không chút do dự lấy sổ tiết kiệm ra.
Du Dã nhận lấy sổ tiết kiệm, cầm trong tay cảm giác như đang cầm một khối sắt lớn. Có một khoảnh khắc anh thật sự muốn nói hết sự thật. Nhưng lý trí không ngừng nhắc nhở anh rằng che giấu mới là đúng. Trước khi lấy lại được võ quán, cha anh tuyệt đối không thể biết chuyện này.
Lật đến dòng cuối cùng của số tiền gửi, Du Dã không khỏi kinh ngạc: “Cha, sao lại đưa cho con nhiều tiền thế này?” Mấy năm nay từ khi anh tiếp quản võ quán, mỗi tháng anh đều đưa cho Du Đại Dũng một khoản tiền sinh hoạt phí. Anh đưa khá dư dả, lần này về lấy tiền anh cũng chỉ nghĩ là lấy một phần trong số đó.