Về đến võ quán chỉ còn mình Lộ Tiêu Dương. Du Dã giật lấy chiếc bánh bao lớn mà Lộ Tiêu Dương đang định cho vào miệng, nuốt chửng một cách ngấu nghiến.
“Ôi chao, trời đã tối rồi, tôi còn tưởng Du đại hiệp theo ông chủ lớn ăn sơn hào hải vị chứ.”
“Chậc chậc, nhìn bộ đồ này của cậu xem, sao lại nhăn nhúm như dưa muối thế này? Là đã giao đấu với vệ sĩ của ông chủ lớn à?”
Du Dã không rảnh tay để đáp trả Lộ Tiêu Dương, vì anh đang vỗ ngực, bị chiếc bánh bao vừa ăn vào làm cho nghẹn thở.
“Hôm nay cậu bỏ việc, ngày mai phải dạy bù gấp đôi số tiết cho học viên, không thể để họ rút tiền được đâu.”
Du Dã không muốn để ý Lộ Tiêu Dương, anh qua loa xua tay ra hiệu đã biết. Nhưng có một chuyện anh nhớ ra, rất cần phải “cảnh cáo” Lộ Tiêu Dương một chút: “Chuyện võ quán cậu đừng có đi tuyên truyền lung tung, nếu có ngày truyền đến tai bố tôi, đừng trách tôi tuyệt giao với cậu đấy.”
Lộ Tiêu Dương nghe vậy không vui: “Tôi tuyên truyền lúc nào? Tôi giúp cậu giấu còn chưa đủ à, cậu nói rõ cho tôi nghe xem nào.”
“Cậu đấy.”
“Cậu đấy!” Lộ Tiêu Dương nổi giận.
“Tôi nói sao cậu biết chuyện võ quán rồi? Ngay cả dì ba quán điểm tâm cũng nghe cậu ta nói.”
“Thôi đi, đó là cậu ấy tự đoán thôi, cậu ấy hỏi tôi nửa ngày nhưng tôi có hé răng nửa lời đâu. Cậu cũng phải nghĩ xem, hôm qua náo động lớn đến vậy, những người trên phố đâu phải là ngốc, họ không đoán ra được đại khái sao?”
Du Dã bị chặn họng không nói nên lời, Lộ Tiêu Dương còn muốn bắt đúng trọng điểm để kí©h thí©ɧ anh: “Cách giải quyết tốt nhất là võ quán cứ do cậu tiếp tục kinh doanh như vậy, đừng nói là phá dỡ võ quán, ngay cả đổi mặt tiền cũng không được. Cậu đã thương lượng kỹ với Nghê Tử Hách chưa? Thái độ của anh ta rốt cuộc thế nào? Sao cậu lại ra nông nỗi này?”
Du Dã đau đầu dữ dội, vận mệnh của võ quán đâu còn nằm trong tay anh? Buổi sáng gặp Nghê Tử Hách, anh không thể nói với Lộ Tiêu Dương một lời nào.
“Không nói nữa, cậu về sớm đi.”
“Ê…” Lộ Tiêu Dương định nói rồi lại thôi, nhìn Du Dã ủ rũ, anh ta cũng có thể đoán được tình hình tồi tệ đến mức nào.
Đêm khuya, Du Dã đóng chặt tất cả cửa sổ, khóa kỹ tất cả cửa trong võ quán. Anh vào phòng tắm gỡ miếng dán ở sau gáy, lập tức một mùi hương ngọt ngào lan tỏa. Du Dã đứng dưới vòi sen phun nước nóng, xả trôi mùi hương đang tràn ra từ cơ thể mình.
Miếng dán đã dùng xong bị anh vứt vào bồn rửa mặt, đây chính là miếng dán ức chế mà Lộ Tiêu Dương đã nhắc đến trước đó, có thể ngăn chặn tin tức tố của anh. Du Dã thực sự may mắn vì sáng nay đã dùng thứ này, nếu không, tin tức tố bị Nghê Tử Hách kí©h thí©ɧ mà lộ ra, vậy thì rắc rối sẽ lớn lắm, đối với anh mà nói đó là rắc rối lớn đến mức trời sập.
---
Lại một đêm không ngủ ngon, quầng thâm dưới mắt Du Dã trông còn nặng hơn hôm qua, anh tự soi gương mà cứ như vừa bôi một lớp than.
Lộ Tiêu Dương là người đến võ quán sớm nhất, khi Du Dã đang rửa mặt, anh ta theo sau hỏi: “Ê, đã qua một đêm rồi, cậu nên kể cho tôi nghe hôm qua cậu đi tìm Nghê Tử Hách thế nào, nhìn cậu về mà cứ như bị sốc vậy.”
Du Dã không thể theo lời Lộ Tiêu Dương mà hồi tưởng lại, mãi mới bình tâm trở lại. Anh dùng chân đá mạnh vào cửa nhà vệ sinh: “Rầm” một tiếng, cửa đóng sập lại, cách mặt Lộ Tiêu Dương chưa đầy một centimet.