Chương 20

“Không, không sao.” Du Dã mượn lực của đối phương đứng dậy, không kịp nói lời cảm ơn, lảo đảo rời khỏi khách sạn bằng cửa phụ.

Mãi đến hơn một tiếng sau, khách sạn mới ổn định trở lại. Mấy nhân viên Beta đã dùng hết hơn mười chai xịt làm loãng tin tức tố, một số omega cảm thấy trong khách sạn có một "nguy hiểm" như vậy nên vội vàng trả phòng rời đi. Nghiêm Hạo Triết gọi hai alpha kiêm chức tài xế và vệ sĩ lên, ba người họ cùng đứng gác bên ngoài cửa phòng suite. Sau khi Nghê Tử Hách vào trong, đã có hai tiếng đồ đạc bị đập phá vang lên. Nghiêm Hạo Triết và tài xế nhìn nhau, không ai dám gõ cửa hỏi tình hình bên trong lúc này.

Bên này, Nghê Tử Hách có hạ cơn nóng giận xuống không thì Du Dã thực sự không có tâm trí mà bận tâm. Anh chạy trối chết khỏi khách sạn, thấy một đài phun nước thì vội vàng lao tới, làm hoảng sợ một cặp mẹ con đang chơi cạnh hồ nước. Du Dã hứng lấy nước lạnh đang phun ra tạt lên mặt. Nếu lúc này có đá lạnh bên cạnh, anh có thể nuốt cả tảng. Anh cảm thấy mình vừa bước ra từ một chiếc l*иg hấp nhiệt độ cao, suýt chút nữa thì chín rồi.

Thật đáng sợ, Nghê Tử Hách sao lại thay đổi đáng sợ đến thế chứ, Du Dã thầm nghĩ trong lòng, anh kéo áo khoác lên lau mặt, vẫn còn kinh hồn bạt vía.

Điện thoại trong túi quần rung lên, Du Dã lấy ra xem là một số lạ, anh do dự một chút không dám nghe, sợ liên quan đến Nghê Tử Hách.

Mấy phút sau, anh lên xe buýt về, điện thoại lại có cuộc gọi đến, lần này thấy là số của Lộ Tiêu Dương anh mới nghe máy.

“Alo.” Du Dã yếu ớt nói.

“Vừa nãy tôi dùng điện thoại của học viên gọi cho cậu, sao cậu không nghe?”

Du Dã không kiên nhẫn hỏi ngược lại: “Sao cậu không dùng điện thoại của cậu gọi? Số lạ tôi làm sao biết là ai gọi đến?”

Lộ Tiêu Dương nói: “Tháng này tôi hết phút gọi rồi…” Du Dã không đợi nghe hết, tức giận thẳng thừng nói: “Cút đi!”

Cúp điện thoại, anh thấy các hành khách trên xe đều đang nhìn mình, Du Dã đỏ mặt, cúi đầu giả vờ chơi điện thoại. Áo khoác của anh vắt trên vai, một chiếc áo ba lỗ bó sát càng làm nổi bật cơ bắp săn chắc ở phần thân trên của anh. Mấy hành khách xung quanh khẽ dịch chỗ, đều cảm thấy anh có vẻ không dễ chọc. Du Dã có thể nhận ra điều này, những chuyện như vậy anh đã trải qua không ít lần, nhưng đến giờ vẫn cảm thấy hơi khó chịu trong lòng.

Vài giờ sau, ánh hoàng hôn phản chiếu trên hàng rào bong tróc sơn, ánh sáng lóa vào mắt Du Dã.

Sau khi xuống xe buýt, anh không về võ quán mà tìm một nơi yên tĩnh để ở. Nằm trên một chiếc ghế dài ở đây, anh đã nghĩ rất nhiều về những chuyện liên quan đến Nghê Tử Hách trong quá khứ, để làm giảm bớt cảm giác sợ hãi tột độ mà alpha hiện tại mang lại cho anh.

Anh ước gì đó chỉ là ảo giác của mình, Nghê Tử Hách siết chặt cổ họng anh, đó không đơn thuần là một chiêu thức, anh cảm nhận rõ ràng Nghê Tử Hách đã ra tay tàn nhẫn với anh đến mức nào lúc đó, điều này thực sự khiến anh khó chấp nhận.

Tại sao Nghê Tử Hách lại hận anh đến vậy chứ?

Du Dã không tài nào nghĩ thông, một chút cũng không. Rõ ràng lúc đó đó là con đường tốt nhất cho Nghê Tử Hách mà, hai người bọn họ làm sao có thể có lựa chọn nào khác được?

Chân trời còn vương chút màu cam cuối cùng, Du Dã khẽ rùng mình vì nhiệt độ giảm xuống. Anh đứng dậy vận động đôi chân cứng đờ, nhìn đồng hồ thì các học viên trong võ quán cũng đã tan học rồi.