Du Dã vừa ngồi xuống ghế, một câu nói của bà chủ suýt nữa khiến anh bật dậy.
“Nghe nói võ quán nhà con bán được năm triệu à?”
“Dì ba, dì nghe ai nói thế ạ!”
“Lão Lộ ở tiệm trà phố trước.”
Du Dã thầm chửi Lộ Tiêu Dương cái mồm to miệng tiện không biết giữ mồm giữ miệng. Ông của cậu ta chính là lão Lộ chủ tiệm trà mà dì ba vừa nhắc đến.
“Không có chuyện đó đâu dì ba, toàn là tin đồn nhảm thôi.”
Bà chủ bán tín bán nghi lời Du Dã, dù sao chuyện xảy ra trước cửa võ quán hôm qua bà cũng tận mắt chứng kiến: “Vậy người đàn ông hôm qua chắc là có thân phận lớn lắm nhỉ? Dì biết lão Lộ này nói chuyện hay khoa trương, cho dù không bán được năm triệu, thì ba triệu cũng phải có chứ?”
Du Dã không thể ngồi yên được nữa: “Dì ba, bàn khách kia muốn sữa đậu nành kìa, con không làm mất thời gian buôn bán của dì nữa đâu.” Anh lách người ra khỏi quán ăn sáng, bà chủ vội vàng đuổi theo.
“Này, con đừng vội đi chứ, dì ba còn có chuyện muốn nhờ con đây.”
Du Dã ghét nhất ai dùng từ “nhờ” với mình, anh dừng lại, chờ nghe bà chủ muốn nhờ giúp đỡ chuyện gì.
“Du Dã à, con là do dì ba nhìn lớn lên đó, giờ con phát đạt rồi thì cũng kéo dì ba một tay chứ.”
Du Dã đoán sơ bà chủ muốn nói về chuyện gì, lập tức muốn chạy, loại tốc độ chạy nước rút trăm mét đó.
“Dì ba cũng có tuổi rồi, năm kia dì đã nghĩ đến việc sang nhượng cửa hàng, con xem cửa hàng của dì ba cũng chỉ nhỏ hơn võ quán của con một chút thôi, dì ba không đòi nhiều, hai triệu là được, con giúp dì liên hệ với ông chủ hôm qua hỏi xem...”
Du Dã nghe mà đau răng, anh ngắt lời bà chủ: “Ôi chao, con nhớ ra võ quán còn học viên đang đợi con, dì ba, con về trước nhé.”
“Này! Du Dã, con đừng chạy chứ! Một triệu tám trăm nghìn cũng được, vẫn có thể thương lượng mà!”
Du Dã bỏ lại tiếng gọi của bà chủ phía sau, không biết bà chủ lấy đâu ra dũng khí mà lại mơ mộng hão huyền như vậy. Theo tình hình thị trường bất động sản địa phương mà nói, cái tòa nhà hai tầng cũ kỹ của võ quán bán được một triệu ba trăm nghìn đã là giá trên trời rồi.
Du Dã cười khổ, Nghê Tử Hách sớm đã hiểu rõ tình hình ba người đàn ông nhà họ Du, muốn ra tay với võ quán thì bắt đầu từ chú hai anh là thích hợp nhất. Cách trả thù này của Nghê Tử Hách thực sự đâm thẳng vào tim anh, đầu tiên là để anh nếm trải hương vị của sự phản bội từ những người thân yêu nhất.
Thế nhưng chung quy cũng không thể ngồi yên chờ chết: “Phù...” Du Dã hít một hơi thật sâu, quyết định đi tìm Nghê Tử Hách ngay bây giờ, rõ ràng Nghê Tử Hách muốn đối phó với anh, anh không thể trốn tránh được.
Gặp lại Nghê Tử Hách tính cách đã thay đổi hoàn toàn, Du Dã nhớ lại Nghê Tử Hách hồi đó thật sự đơn thuần và lương thiện, thấy chó con bị thương bên đường anh ấy còn dùng khăn tay băng bó vết thương cho nó, còn dùng ánh mắt xót xa hỏi anh: Anh Dã, chú chó này sẽ không chết chứ?
Haizzz... không thể nghĩ nữa, Du Dã xoa xoa thái dương, anh càng hồi tưởng về Nghê Tử Hách ngày xưa thì càng cảm thấy Nghê Tử Hách hiện tại lạnh lùng đến mức khiến anh bối rối.
Có lẽ là sự tâm đầu ý hợp giữa những người bạn thân trời đánh nhiều năm, lúc này Du Dã nhận được một tin nhắn vị trí từ Lộ Tiêu Dương, hiển thị địa điểm là một khách sạn cao cấp duy nhất trong thành phố. Thực ra Du Dã cũng đã nghĩ đến việc đến đó xem thử, anh đưa tay vẫy một chiếc taxi, ngồi vào sau đó đọc địa điểm cho tài xế.