Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Ái Dã

Chương 11

« Chương TrướcChương Tiếp »
“Ừm… anh…” Du Dã bị hỏi đến càng thêm bối rối, tối qua anh còn một mình lén lút mừng sinh nhật Nghê Tử Hách, sáng nay Nghê Tử Hách đã xuất hiện trước mặt anh giáng cho anh một đòn phủ đầu.

“Tôi ăn rồi, tôi ăn rồi.” Lộ Tiêu Dương đẩy Điền Điềm lên tầng hai: “Mấy thứ hôm qua dạy cậu đã tập thành thạo hết chưa? Hơn nữa chẳng phải đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi, cậu là một Omega sao cứ thích buổi sáng đến đây góp vui với một đám Alpha làm gì.”

“Em đến đưa bữa sáng cho anh Dã mà, anh quản làm gì? Anh Dã không ở cạnh chỉ cho em, em làm sao biết mình đã tập đúng chưa, anh Dã, anh lên tập cùng em đi.”

“Thôi được rồi…” Lộ Tiêu Dương thầm nghĩ thằng nhóc này đúng là chẳng có tí mắt nhìn nào.

Suốt cả ngày hôm đó, các học viên của võ quán không thấy Du Dã ra khỏi phòng, còn Du Dã tự nhốt mình trong phòng, đôi mắt đờ đẫn không rời khỏi tập tài liệu trên bàn, anh liên tục suy nghĩ một câu hỏi: Đây có phải là thật không?

Đến tối, Lộ Tiêu Dương xách mấy lon bia, tìm thấy Du Dã trên sân thượng.

“Mới đó đã suy sụp rồi à?”

Du Dã không nhận lon bia Lộ Tiêu Dương đưa tới, anh vẫn nhìn vô thần lên trời, chầm chậm nói một câu: “Cậu không hiểu đâu.”

“Hả, có gì mà không hiểu?” Lộ Tiêu Dương đặt lon bia lạnh lên mặt Du Dã: “Không phải là không chấp nhận được việc Nghê Tử Hách quay lại trả thù cậu sao.”

“Hừ…” Du Dã nghiêng đầu tránh đi, nhưng vẫn bị lon bia lạnh buốt truyền một luồng hơi lạnh vào trong tim.

---

“Một đứa trẻ tốt như vậy, sao lại trả thù tôi?” Du Dã khẽ nói một câu.

“Ha, đứa trẻ tốt? Cậu nói là Nghê Tử Hách của ngày xưa phải không? Bây giờ anh ta đối xử với cậu thái độ thế nào, cậu còn giả vờ không biết à?”

Làm sao có thể không biết chứ? Chẳng qua là tự lừa dối bản thân không biết, như vậy trong lòng mới dễ chịu hơn một chút. Du Dã khẽ thở dài, anh mở lon bia và uống ừng ực vài ngụm, hồi nhỏ đánh nhau thua anh cũng không thấy chán nản như vậy: “Cậu nói xem… anh ta có phải là làm thật không?”

Lộ Tiêu Dương suy nghĩ một chút: “Khó nói, không thể nào làm ra trận lớn như vậy, rồi anh ta lại bảo là đùa cậu chơi chứ?”

“Nhưng cậu nói xem tại sao anh ta lại phải…” Du Dã không nghĩ ra, gió lạnh đêm khuya cũng khó khiến đầu óc anh tỉnh táo: “Sao anh ta có thể không biết võ quán chính là mạng sống của tôi và bố tôi.”

“Chính là vì biết quá rõ.”

Du Dã nghe vậy liền ngẩn người: “A? Ý cậu là sao?”

Lộ Tiêu Dương nhìn Du Dã với ánh mắt khinh thường: “Cậu đúng là tứ chi phát triển, đầu óc đơn gi…” Chưa kịp nói hết câu, Du Dã đã lập tức nổi giận: “Cút đi!”

“Ấy, đúng, chính là cái khí thế này, cậu hãy mang nó ra mà đối mặt với Nghê Tử Hách đi.”

“Tôi…”

Thấy Du Dã lập tức xì hơi gần hết, Lộ Tiêu Dương không khỏi lại khinh thường anh: “Tôi nói cậu là chưa làm gì đã bị anh ta khuất phục rồi phải không? Nhìn cái bộ dạng hèn nhát của cậu kìa.”

“Nếu cậu không có gì để nói thì mau cầm sạc về nhà đi!”

“Về hay không về cần cậu quản à?”

Du Dã không còn tâm trạng để tiếp tục cuộc cãi vã vô nghĩa, anh ngửa đầu uống cạn một lon bia, rồi lại mở nắp lon thứ hai.

Hai người ngồi trên ghế dài, Lộ Tiêu Dương cũng bắt chước Du Dã gác chân lên bục phía trước, nhìn Du Dã uống cạn một lon bia, Lộ Tiêu Dương thở dài thườn thượt: “Lần gần nhất tôi thấy anh uống rượu như vậy là đêm bảy năm trước đó.”
« Chương TrướcChương Tiếp »