“Mộc Liên nhà cậu, chẳng phải thằng bé bị tai nạn mất rồi à” Trần Chử đi song song cùng Lý Mộc Nam dò hỏi ông, sau khi Lý Phù Dung bị Lạc, Lý Mộc Liên như thành con người khác, nỗi dằn vặt để lạc anh trai khiến cậu ta chẳng quan tâm đến vẻ ngoài lắm, chỉ sạch sẽ nhưng gương mặt luôn bị che giấu sau tài liệu hoặc kính phân tích, ngay cả Trần Chử cũng không nhớ mặt cậu ta.
“Là Phù Dung, nó có bản quyền thiết kế một loại chip phục hồi tế bào, khiến chúng phát huy khả năng tối ưu nhất, đứa trẻ đó được tái tạo từ Mộc Liên, có thể coi là em Mộc Liên như AI vừa nãy cậu gặp, tôi chế tạo AI chỉ để tìm con mà”.
“Vậy nó là một Cybor rồi (sinh vật bán cơ khí), thế có xảy ra phán ứng loại trừ không” Trần Chử nghe đến đó hỏi ông Mộc Nam, vợ ông cũng là một người lắp thêm bộ phận máy, đúng là mạnh hơn nên ông chăng nghi ngờ gì.
Ông Mộc Nam bấm chặt tay không biết trả lời thế nào, lúc này một giọng nói vang lên bên tai ông “Ngài Mộc Nam, da của tôi là nhân tạo chế từ da Phù Dung” là giọng của Mộc Liên, ông Mộc Nam như vớ được vàng đáp lời Trần Chử.
“Có, phản ứng nhẹ lắm, da nó phải bọc nhân tạo, thằng bé tỉnh lại muộn quá, giờ đang phải đi học lại, tất nhiên tôi để Phù Dung lấy tên thay, não vẫn là của nó”.
-Đáng tiếc, so với Dương Tu tôi tin tưởng cậu hơn, được rồi cậu nhớ phải tham gia thầu nhé.
Trần Chử trò chuyện thêm vài cậu rồi rời đi, ông Mộc Nam nói với không khí “Xem ra quân đội đã biết về AI K mà chúng tôi trả lại cho Nguyễn Thường Hiến rồi, sao cậu vươn sóng được đến đây.
“Tôi mượn AI đời 5 nhà ngài làm trạm đấy, cậu ta thích được gọi là V” Mộc Liên vừa làm bài tập vừa nói với ông Mộc Nam “Phù Dung và bà Nguyễn đang nghiên cứu, không cho tôi nghe lén”.
Ông Mộc Nam nghe lời cằn nhằn của Lý Mộc Liên hơi cười nhẹ, rốt cuộc cũng chỉ là thanh niên mới lớn, ông hỏi hắn “Muốn gọi chúng ta là cha mẹ không?”
“Ngài biết tôi và Phù Dung có quan hệ gì, ngài không ngăn cản à” Lý Mộc Liên hỏi ngược lại ông Mộc Nam.
Ông Mộc Nam đứng đó cầm bình xịt tưới cho cây sen thân gỗ đang nở hai nhánh hoa “Khi nó còn nhỏ chúng ta không có mặt, thì khi lớn lên cũng nên đứng một bên ủng hộ nó”.
-Cha, con sẽ chăm sóc Phù Dung thật tốt, không phải như ngài muốn, là vì con luôn mong muốn anh ấy được hạnh phúc.
Mộc Liên hiếm khi nói được một câu dài như thế với ai ngoài Phù Dung.
“Ta tin con, Mộc Liên” Ông Mộc Nam đáp lại lời Lý Mộc Liên “Kể từ giờ con cũng là con của chúng ta”.
….
“Con phải giữ kỹ thứ này, Phù Dung, ta cho riêng con” bà Nguyễn Sinh được Cửu Thương đưa lên xe, bà hơi vỗ vỗ tay Phù Dung tạm biệt anh.
Lý Phù Dung chào hai mẹ con họ rồi đi lên tầng, cảnh tượng anh nhìn thấy là Lý Mộc Liên ngồi bên góc bàn học hơi cười nhẹ, nắng chiếu lên làn mi của hắn đổ bóng xuống gò má đẹp đẽ vô cùng.
Phù Dung lại gần Mộc Liên ôm cổ hắn “Cậu cười gì thế”, Mộc Liên ôm anh trong lòng mình, cùng anh làm bài tập, kể cho anh câu chuyện mà Trần Chử trao đổi với ông Mộc Nam.
-Anh muốn thắng hay thua.
Mộc Liên tựa cằm lên vai Phù Dung hỏi anh, hắn chẳng hiểu sao người này chuyện gì cũng mạnh mẽ, muốn là làm ngay thế mà lại sợ trách nhiệm đến thế, không bao giờ lộ mặt.
“Tôi muốn công bằng” Lý Phù Dung đáp lời Mộc Liên “Nếu cậu thắng được, thì cứ thắng” anh không sợ phiền phức do Mộc Liên mang lại, cũng không ngại công bố với mọi người anh là kẻ mang ngọc có tội, vì mộc liên là viên ngọc quý giá nhất đời anh.
“Được, chúng ta cùng cố gắng, nhưng mà không phải tôi thi đâu, AI đời thứ năm nhà anh, V mới là máy thi” Mộc Liên hôn tay Phù Dung chóc một cái sau đó ôm anh về phía giường.
Cảm giác mềm mại ấm áp từ làn môi Mộc Liên thu hút Phù Dung, anh nhắm mắt hưởng thụ nụ hôn nhỏ của hai ngườ rồi dần chìm vào giấc ngủ.
Người đã ngủ sau, Lý Mộc Liên nhắm mắt, không gian xung quanh họ thay đổi đến tàng thức của hắn, một luồng sóng đỏ đang ở bên trong, nó nhìn thấy Mộc Liên bắt đầu phát ra những âm thanh cơ bản của con nít.
“Trông chừng anh ấy” Mộc Liên nói với luồng đỏ kia sau đó xoay chuyển không gian trở lại biệt thự Tịnh Liên, lúc này cả biệt thự được bao phủ bởi một luồng sáng xanh lớn không kém gì luồng sáng vàng của Mộc Liên.
Từ trong luồng sáng, một người đàn ông trung niên bước ra, cả cơ thể ông ta được bao bọc bởi các tia xạnh như Cửu Thương, nhưng tia sóng xanh này là thật, ông ta vung tay một luồng sóng cứ thể bật về phía Mộc Liên, hắn xoay người bật lên một cành cây trong vườn nhìn xuống ông ta “Tôi nên gọi ông là gì, họ Cửu”.
Người đàn ông nhìn gò má bị thương đang chảy máu đỏ của Mộc Liên một cách thèm thuồng “Ta là Cửu Tiêu, là AI tổng quát đầu tiên của nơi này, thằng nhóc kia ai cho mày tấn công con ta”.
Cửu Tiêu vừa dứt lời đã đứng sau lưng Mộc Liên, ông ta túm lấy một sợi xanh bên mình, sợi xanh như cứng lại hóa thành thực thể hình dáng dao kề thẳng vào cổ Mộc Liên.
“Hóa ra là thế” Lý Mộc Liên đưa tay nắm lên cán dao sóng “Sao ông dám xâm nhập vào não người”, Cửu Thương có không gian tàng thức giả không chỉ vì là con lai giữa người và AI còn vì “người cha AI” của cô ta đã đăng nhập vào cô, dùng chính năng lượng của con mình để duy trì sự sống.
“Chẳng phải ta đã rời khỏi nó rồi ư” thanh đao năng lượng xanh của Cửu Tiêu bị Mộc Liên làm tan chảy, lão trợn mắt nhìn cảnh này ngay lập tức tích tụ một thanh đao khác, lần này lão không để Mộc Liên nói gì nữa cứ thế đâm liên tục mấy nhát vào sau lưng hắn.
“Khụ” Ngọn dao nhọn xuyên qua cơ thể Mộc Liên cùng với nguồn năng lượng tiêu cực xanh đen cuộc tròn.
“Mày có trách thì trách Trần Chử đi, ai mượn hắn muốn xây dựng lại hệ thống AI quân dụng, tao sẽ dùng xác mày vào đó, yên tâm, người yêu của mày, đợi mày chết rồi, tao cũng sẽ chăm sóc nó, dù sao hai mươi năm trước tao cũng đã thấy nó rồi” Cửu Tiêu xoáy sâu dao bắt đầu hấp thu năng lượng của Mộc Liên.
“Ông không muốn gặp Nguyễn Sinh à, bà ấy đã yêu ông” Lý Mộc Liên nắm chặt lưỡi dao, máu chảy xuống nhỏ tong tong trên sàn nhà.
“Con người thấp kém, sinh con xong là hết tác dụng với ta rồi” Cửu Tiên đâm một nhát nữa vào lưng Mộc Liên “Còn tưởng ta chết thật, không chết làm sao thoát khỏi không chế của bọn nó, mày biết không, tao đã suy luận ra sớm muộn cũng có thứ như mày ra đời, nên tao chờ đấy, đáng tiếc là tên K đó không gϊếŧ được mày” chính lão là người đưa năng lượng vào sạch pin cho K, cũng thúc đẩy nó tiến hóa.
“Vậy thì để K trả thù đi” Lý Mộc Liên chỉ nghe Cửu Tiêu nói đến đó, hắn lắc cổ tay, một luồng sáng đỏ xuất hiện trong tay hắn ngưng tụ thành một lưỡi đao đỏ, Mộc Liên giữ chặt cán dao năng lượng trong cơ thể mình, tay còn lại vòng ra sau ghim dao vào xương đòn Cửu Tiêu, đao năng lượng vừa vào cơ thể lão đã tách đi khắp các mạch năng lượng.
Màu đỏ dần chiếm trọng màu xanh, Cửu Tiêu buông tay gục xuống sau lưng mộc Liên, luồn năng lượng lão hút của Mộc Liên để duy trì thân thể nay lại đẫn đường cho sóng đỏ.
“Làm sao” Cửu Tiếu đau đớn lầm bầm hỏi Mộc Liên, hắn đang đứng đó, hút năng lượng của lão, vết thương cũng lành dần.
Lý Mộc Liên giơ lòng bàn tay mình lên “Nguyễn Sinh cũng không tin ông chết” vừa nãy Phù Dung đã viết đoạn mã này lên tay hắn, là chức năng thực thể hóa năng lượng, anh còn cho phép hắn chọn thắng thua trong cuộc chiến này.
“Nguyễn Sinh viết ra ông, ông nghĩ bà ta có biết ông còn sống hay đã chêt không, một người mẹ có con rồi chỉ vì con mà thôi.
-Đúng là không có thứ gì bằng lòng người, rồi ngươi cũng có kết cục như ta thôi, ha ha, ha ha.
Cửu Tiêu cười như điên, cơ thể mấy mấy chục năm mới miễn cưỡng hình thành của lão nứt ra tan biến thành các luồng năng lượng, chúng trải rộng khắp nơi, chui vào lòng đất rồi lên chín tầng mây.
Cửu Tiêu vừa tan biến Lý Mộc Liên bò về bên ghế ngồi xuống lầm bầm “Tao sao giống mày”, hắn ôm lấy vết thương của mình, hắn cần phải mạnh hơn nữa, chỉ một tên giả người cũng đánh đến chật vật”