Chương 52: Che dấu.

Nguyễn Thường Hiến đứng dậy đi xung quanh AI K một vòng sau đó sờ vào vị trí gáy nó, phát hiện ra con chip hắn gắn cho nó vẫn còn nguyên, hắn không ngần ngại xé nát lớp da nhân tạo tự tay móc con chip mà hắn đã gắn vào ra nắm trong lòng bàn tay.

“Tôi sẽ biến ước mơ của cậu thành hiện thực ngay đây, Lý Phù Dung” Nguyễn Thường Hiến mở ngăn kéo lấy ra một thứ tương tự tai nghe có gắn thêm mười vòng cùng, đầu mỗi vòng cung là một mυ"ŧ tiếp xúc hắn đội chiếc mũ đó lên đầu mình, kiến thức, hắn cũng có, đâu chỉ mình Lý Phù Dung tài giỏi.

Mười đầu mυ"ŧ bao bọc quanh phần đầu và gáy của Nguyễn Thường Hiển không ngừng phát sáng, anh mắt hắn trở nên thất thần chỉ vài giây, sau đó Nguyễn Thường Hiến giật mình hồi thần, hắn tháo con chip ra gắn lại vào gáy của K rồi nhấn nút khởi động cỗ máy sau tai nó.

/Xin chào cha/K mở mắt, biểu cảm trên gương mặt chẳng khác Nguyễn Thường Hiến là mấy, nó quỳ gối dưới chân hắn ta /Con nguyện làm mọi việc vì người, thừa cha/.

Nguyễn Thường Hiến không đáp lời K mà gọi thư ký “Đến nhận AI này đưa vào phòng thí nghiệm”, cô thư ký lại bước vào lần nữa, lần này cô ta nghiêm túc hỏi Nguyễn Thường Hiến “Phó tổng, ngài muốn thử nghiệm ở mức độ nào”.

“Tao không phải cha mày, tao là chủ nhân của mày, là tao cho mày sự sống”

Cô ta vừa hỏi vừa đánh giá Nguyễn Thường Hiến, nghe nó vị phó tổng này nhảy dù từ Lâm Nam sang, chắc muốn dùng loại AI mới để nâng cao vị trí của mình tại công ty đây mà.

“Thử nghiệm sản phẩm phục vụ thể thao đối kháng” Nguyễn Thường Hiến ung dung nói ra loại thử nghiệm khắc nghiệt nhất cho AI dân dụng.

“Thử nghiệm này chỉ dành cho máy cơ có người lái cung cấp cho quân đội thưa ngài” cô thư ký vội vã lên tiếng ngắt lời hắn.

“Cô định cãi lời tôi” Nguyễn Thường Hiến trừng mắt nhìn cô ta, cô thư kí vội vã dắt K ra ngoài.

K đã được nhận chủ vội vã bước theo không để ý đến ánh mắt chán ghét của Nguyễn Thường Hiến, dù là đồ của hắn cũng đã bị người khác dùng rồi, hắn chỉ cần lợi dụng nó để hiện thực một số thử nghiệm thôi.

K chạy theo cô thư ký, khi ngang qua hành lang, một cậu thiếu niên ôm theo chiếc cặp sách nhỏ cứ nhìn theo bóng nó.

“Con trai, con nhìn gì thế” Tương Tây nắm tay Dương Phú kéo cậu từ phòng nghỉ đi lên tầng trên cùng nơi chồng và anh chồng cô đang họp bàn.

Dương Phú ôm chặt cặp sách lắc đầu nhìn mẹ mình “Không, chắc con nhìn nhầm thôi” con quái vật đó đã bị anh Mộc Liên và anh Phù Dung đánh bại rồi, làm sao có thể xuất hiện ở đây.

Nghĩ đến anh Phù Dung hai mắt Dương Phú sáng lên, nó tin chắc anh Phù Dung chính là người dạy võ thuật cho anh Mộc Liên, nó cũng muốn học “Mẹ, con muốn đi gặp anh Phù Dung”

-Muốn đi thì nhanh vào xin ba và bác con, mấy ngày nữa có hội nghị Công nghệ, Phù Dung sẽ đến.

Hai mẹ con họ đi lên tầng trên không hề biết họ đã nhận ra K, thân xác của K đã bị Nguyễn Thường Hiến lợi dụng để thử nghiệm.

….

Dinh thự Nam Lâm

AI hình người của ông bà Mộc Nam đứng trước cổng dinh thự Lâm Nam chờ đợi ông bà trở về, nó cố gắng ưỡn ngực thẳng lưng chống lại sự nhục khi bị đuổi về nhưng đến khi thấy chiếc xe của “ba mẹ” quay trở về năng lượng trong nó vón lại như cục bột.

“Sao con lại ở đây” bà Hứa Mộng vén mái tóc nhựa sợi hơi ngả màu cháy hỏi nó “Ba mẹ dặn con ở lại trông anh cơ mà” vừa nãy ông bà đã gặp Nguyễn Sinh ngoài cửa không yên tâm mới để nó ở lại.

“Ngài ấy bắt con về, con không thể ở lại” AI dùng kính ngữ với Mộc Liên, nó không hiểu vì sao, cùng là AI nhưng sóng của nó luôn bị Lý Mộc Liên đè ép thậm chí là nghiền xuống.

-Được rồi, vào nhà đi, đừng nói ở ngoài này.

Ông Mộc Nam kéo vợ vào trong nhà, ông đang cố không suy nghĩ sâu xa, ở các đất nước khác ông không chắc chắn nhưng trong quốc gia mình ông có thể nắm rõ, công nghệ AI mạnh của Lâm Nam là số 1, số 2 trong giới, theo sau là Dương Gia, và cả Nguyễn Sinh nữa, bà ta quý Phù Dung như thế không thể để yên cho nhân vật nguy hiểm như Mộc Liên lộng hành – trừ khi hắn mạnh hơn thứ bà ta có thể tạo ra.

Các AI cấp cao đang bắt đầu tôn thờ Mộc Liên một cách vô thức, giống như trạng thái đầu tiên của việc bầu chọn người lãnh đạo vậy, Mộc Nam nắm chặt tay mình, ông ta nhất định phải xem Mộc Liên mạnh đến mức nào.

Lúc này một người đi từ trong dinh thự Mộc Nam ra hướng đến ông tươi cười.

“Ngày Mộc Nam, gặp ngài khó quá tôi phải hỏi mãi ngài Dương Tu mới chịu cho tôi số liên lạc của ngài”.

Người vừa đến là đại tướng Trần Chử- bộ trưởng bộ Kỹ thuật mới.

“Chào ngài, sao ngài lại tìm tôi” ông Mộc Nam bắt tay với đại tướng Trần, xua nay chính phủ chỉ làm ăn với nhà họ Dương, cả máy lớn cho quân đội sử dụng cũng chỉ mua của họ mà.

Đại tướng Trần Chử thấy vẻ mặt kinh ngạc của ông vỗ vai AI đi bên cạnh “Tôi tim ngài là vì chúng nó” ông ta nhấn mạnh tay lên AI, nó chẳng hiểu gì cứ đơ mặt nhìn ông. Trần Chử nói tiếp “Chính phủ muốn xã hội hóa công nghệ mới, chính xác hơn là tiếp tục việc 40 năm trước đã làm”.

Mộc Nam kéo AI về phía mình ra lệnh cho nó đưa bà Hứa Mộng vào bên trong, người đã đi hết ông mới làm động tác mời Trần Chử ra vườn.

-Trần Chử, cậu quên chuyện AI Cửu Tiêu rồi à, chính cậu và Dương Gia là người đưa xác anh ta đi tiêu hủy còn gì.

“Chúng tôi không quên, Mộc Nam, thời đại đó khác, bây giờ chúng ta khác rồi, thứ mạnh đến đâu chúng ta cũng khống chế được, Mộc Nam, đây là cơ hội tốt dù Lâm Nam hay Dương Gia dành được dự án này, cũng sẽ vững chân, là vững chân muôn đời”.

Trần Chử nói với ông Mộc Nam, dự án này vốn chỉ dành cho Dương Gia, tuy nhiên hệ thống thông tin quân đội đã bắt được một đoạn băng hay ho.

Chuyện bắt đầu từ hai ngày trước, chẳng biết tên ngu ngốc nào báo cảnh sát về chuyện có người muốn lợi dụng lỗi chập điện của AI để tống tiền Lâm Nam, sau khi có được đoạn băng, bộ phân đặc biệt của cơ quan điều tra đã liên hệ với bên công nghệ mới. Người thường không nhận ra chỉ chăm chăm và K, Trần Chử thì khác, ông ta từng tiếp xúc với một AI tổng quát như Cửu Tiêu, lập tức biết bên nào mạnh hơn.

“Tôi đã đề cập chuyện này với Dương Gia, Dương Tu rất hào hứng nhưng những việc này phải đấu thầu, nếu cậu không tham gia, hãy làm qua loa để bên Dương Gia được, cả nước chỉ có hai cậu làm AI hình người thôi”.

-AI đó đã tấn công con người, Trần Chử.

Lý Mộc Nam nhấn mạnh lại nguyên tắc mà họ đã từng học chỉ mong Trần Chử còn nhớ.

“Nhưng nó không được lập trình để tấn công con người, là lỗi hệ thống do chập điện, không tính” Trần Chử đáp lời ông Mộc Nam, sau đó hỏi lại ông “Hay ý cậu là Lâm Nam lập trinh cho AI tấn công con người”.

“Không, tôi chỉ lo lắng lịch sử lặp lại thôi, chúng tôi sẽ đấu thầu tượng trưng theo lời cậu” Lý Mộc Nam chuyển chủ đề, Nguyễn Thường Hiến đã trả lại công nghệ AI mạnh cho Lâm Nam, còn điền tên Phù Dung, nếu ông nhận AI tên K kia được lập trình tấn công con người, người bị đổ tội là Phù Dung.

-Tôi nghe nói người viết ra chúng là con trai cậu, hội nghị công nghệ nhớ đưa cả hai AI đó đến gặp tôi.

Trần Chử đứng dậy coi như chuyện đã định, ông Mộc Nam với theo chỉnh lại lời Trần Chử: “Chỉ có một AI thôi, còn lại là con người, là Mộc Liên nhà tôi”.