“Có người đứng sau cửa” Cửu Thương đứng bên ngoài cổng nhìn chằm chằm vào bên trong cửa biệt thự của Phù Dung.
Nguồn nhiệt cao, ấm và đều tỏa ra từ cơ thể Phù Dung hấp dẫn Cửu Thương, cô bước về phía cổng hỏi bà Nguyễn Sinh “Con phá cửa được không mẹ”, mẹ rõ ràng muốn gặp người đó lắm, sao lại không vào.
-Từ từ, bây giờ chúng ta chưa vào được, phải đợi.
Bà Nguyễn Sinh nắm chặt tay Cửu Thương nhìn về phía AI được ông bà Mộc Nam và Hứa Mộng để lại đang nhìn chằm chằm họ, vừa nãy bà biết chỉ vài phút nữa thôi Lý Mộc Liên sẽ trở lại, không ngoài dự đoán của bà, những đường dây diện xung quanh biệt thự bắt đầu kêu lẹt xẹt cùng với những ngọn cây lung lay và tiếng động âm ầm vang lên. AI kia như nhận được lệnh gì đó, rời đi trước.
Một bóng người cao lớn phóng về phía Cửu Thương, cô lách mình nhảy về phía sau, vị trí nơi cô đứng gạch nứt thành một lỗ lớn.
-Cậu Mộc Liên, xin hãy bình tĩnh.
Nguyễn Sinh nhìn thấy Mộc Liên muốn tấn công Cửu Thương vội lên tiếng “Chúng tôi không đến đây để gấy sự, cậu Mộc Liên, Phù Dung còn thân hơn ruột thịt của tôi”
“Mẹ, hắn ta nguy hiểm quá” Cửu Thương bị một đạp làm cho sỡ hãi đứng trên nóc xe ô tô hét lên với bà Nguyễn Sinh, ngủ đông bao nhiêu năm tỉnh lại bị một kích như thế, mỹ nữ Cửu Thương bắt đầu sợ hãi rồi.
“Các người mới đáng sợ, nhân lúc tôi không ở đây định bắt Phù Dung à” Mộc Liên thoắt ẩn hiện đã đứng trước mặt Cửu Thương, lại tung thêm một cú đá nữa.
“Anh định bạo hành phụ nữ à” Cửu Thương tránh khỏi cú đánh thứ hai của Mộc Liên đau đớn hét lên, sóng của hắn đang làm cô đâu đầu, rõ ràng cấp bậc không đồng nhất.
“AI còn phân nam nữ sao” Mộc Liên lấy đà bật nền tung mình vào trong biệt thự “Phù Dung, AI này giống tôi, anh mau phá sóng đi”.
Bà Nguyễn Sinh thấy tình hình không ổn nữa, nơi này lại thuộc sở hữu của Phù Dung, nếu Mộc Liên ra tay mạnh, mẹ con bà không chống nổi vội hét lên “Nó là AI do tôi sinh ra”.
Lời bà Nguyễn Sinh nói ra khiến cho Mộc Liên dừng lại, hắn ngay lập tức thăm dò Cửu Thương, quay đầu nhìn bà “Bà thử có ý đồ xấu với Phù Dung xem.
…
Lý Phù Dung mở cửa để bà Nguyễn Sinh cùng Cửu Thương vào trong, Mộc Liên đi phía sau hai người họ, nhìn thấy anh hắn hơi đỏ mặt liếc vào bụng anh, sau đó lại quay đi rồi lại liếc.
Phù Dung kéo tai hắn sang một bên nhe răng “Cậu đừng tưởng tượng lung tung”, Lý Mộc Liên ôm eo anh cọ cọ “Tôi là máy tính thành tinh, tôi không biết tưởng tượng, đây là suy luận” hắn đang cải tạo cơ thể cho Phù Dung mà, liệu có thể gắn thêm thứ gì đó không.
“Mộc Liên, đừng nghĩ lung tung, anh xem Cửu Thương đi” bộ dạng ngơ ngác như chưa nhìn thấy sự đời của Cửu Thương khiến Phù Dung hơi ái ngại, anh có nhiều việc muốn hỏi bà Nguyễn Sinh lắm.
“Chị, chị uống cái này đi” Phù Dung đưa cho Cửu Thương một cốc sữa ấm để cô uống, sau đó quay sang hỏi bà Nguyễn Sinh “Mẹ có thể nói với con chuyện gì đang xảy ra không”.
Bà Nguyễn Sinh giơ con chip trên tay mình ra cho Phù Dung “Cửu Thương ở đây” bà vừa nói xong, Cửu Thương đã đưa tay phóng năng lượng vào con chip, không gian xung quanh họ thay đổi.
Tầng 1 biệt thự đã biến đổi thành một đảo nhỏ có rừng, có biển, có cát, có gió, bao quanh hòn đảo đó là một mái vòm lớn mang màu xanh da trời.
“Đây là” Phù Dung nhìn không gian xung quanh lại nhìn về Mộc Liên “giống cậu”.
Lý Mộc Liên đi xung quanh không gian lắc đầu, hắn búng tay, mái vòm của Cửu Thương bị một không gian lớn hơn bao phủ, ánh sáng vàng dạt dào chảy trôi trong không khí đàn áp Cửu Thương.
“Thứ này là tàng thức giả, ý thức của cô vẫn bị trói buộc bởi thân xác, vì là con của AI tổng quát chưa từng tách ý thức nên cô có tốc độ sóng nhanh hơn con người mà thôi” Mộc Liên ngồi cạnh Phù Dung búng tay lần nữa, không gian lại chuyển về biệt thự Tịnh Liên.
Bà Nguyễn Sinh được chứng kiến sức mạnh thật của Mộc Liên cứ nhìn chằm chằm hắn sau đó rút một tập giấy đưa cho Phù Dung, Mộc Liên ngồi cạnh nhìn ké một chút nhíu mày “Bà muốn làm gì, sao bà có thuật toán này” tương tự thuật toán hắn tự phát triển, chỉ là mức độ xử lý dữ liệu không nhãn thấp hơn hắn, vẫn phải chuyển thành số sau đó mới xử lý.
“Tôi muốn trao đổi, để cậu trở thành độc nhất, công thức AI tổng quát sau sự kiện của tôi đã bị cấm ở quốc gia này, các quốc gia khác vì sợ hãi cũng xóa sổ nó, nên thứ cậu tiếp xúc là nên tảng cơ bản của AI tổng quát, không phải tinh hoa như tôi, học hỏi không ngừng mà, cậu có thể nhập dung thứ này”.
“Tôi không cần…” Mộc Liên định từ chối đã bị Phù Dung đạp chân, hắn ngoan ngoãn im miệng.
-Mẹ, mẹ cần gì cứ nói, con có ngày hôm nay là nhờ mẹ.
Bà Nguyễn Sinh nghe lời Phù Dung nói vội đặt cả con chip Cửu Thương dùng để kết nối vào tàng thức giả và tập tài liệu vào tay Phù Dung.
-Ta đã già rồi, nhưng Cửu Thương, con biết mà cơ thể con người có thể tan ra, còn AI một khi đã ở trong thế giới số thì trường tồn, ta muốn gửi gắm nó cho Mộc Liên.
Bà không nói gửi gắm cho Phù Dung mà lại nói gửi cho Mộc Liên, đây là sự thật mà hai người tranh chấp từ hôm qua đến giờ, nay lại được nhắc lại.
Phù Dung nhận cuốn sách đưa cho Mộc Liên, hắn hơi do dự rồi cầm lấy cuốn sách, ngay lập tức phá hủy nó còn con chip giả thức quăng lại cho Cửu Thương lầm bầm “Tôi sẽ chịu trách nhiệm với an toàn của cô, hãy cố gắng làm nhiều việc tốt vào, thu thập năng lượng xây dựng hệ thống kiên cố của cô, tôi không chắc khi Phù Dung không tồn tại tôi sẽ thức đến khi nào” không có anh ấy, hắn chỉ muốn chìm sâu mà thôi.
“Vâng, thưa ngài” Cửu Thương vốn tự tin về năng lực của mình bị Mộc Liên dập cho hai lần đã ngoan ngoãn.
Mộc Liên vỗ vai Phù Dung “Anh ở đây nhé, tôi đi học bài” rồi lóc cóc lên tầng, Phù Dung nói với theo hắn.
-Đừng nghe nhé.
“Ok, cưng” Mộc Liên đi lên tầng, Cửu Thương thấy hắn đứng dậy không dám ngồi nữa, bà Nguyễn Sinh vỗ tay cô.
-Con muốn ra ngoài thì đi đi, đừng rời khỏi vườn.
Hai AI thần thông đã ra ngoài, bà Nguyễn Sinh nắm tay Phù Dung, viết cho anh một công thức.
….
Tập đoàn Dương Gia.
Nguyễn Thường Hiến ngồi trong phòng làm việc mới ở tầng áp mái nhìn ngắm khung cảnh bên ngoài, hắn tự thưởng cho mình một ly rượu cho đến khi thư ký gõ cửa chuyển một chiếc thùng vào cho hắn.
Lớp thùng xốp cũ kỹ được mở ra, Nguyễn Thường Hiến nhìn cỗ máy hủy diệt một tuần trước hắn gửi đến cho Lý Phù Dung được hoàn trả cho mình nguyên đai nguyên kiện ra lệnh cho thư ký.
-Vứt nó đi.
Khi thư ký điều khiển tay tự động nâng K ra, Nguyễn Thường Hiến dường như nghĩ đến gì đó lại đổi ý giữ K lại, Lý Phù Dung có thể tạo ra AI mạnh kết nối nhiều thiết bị, sao hắn không thể đổi ý thức của AI.