Chương 50: Giả thức (1)

Lý Phù Dung dọn bát đũa xong lại kéo ngăn bàn làm việc ra bắt đầu vẽ vời vài thứ gì đó, khi anh đang chăm chú làm việc, chuông cửa vang lên.

“Mời vào” Phù Dung nhấn nút gọi một tay máy mở cửa, người đến giờ này chỉ có thể là mẹ Nguyễn.

Cửa chính được mở, sau đó cửa vào khu nhà được mở ra, ông Mộc Nam và bà Hứa Mộng đi vào các máy hút bụi nhỏ đi phía trước quét đường cho họ, còn có một tay máy nhỏ cầm biển dẫn đường cho ông bà vào. AI đi phía sau bê các hộp quà mà bà Hứa Mộng chuẩn bị cho Lý Phù Dung xêp vào khoảng trống lớn trước cửa.



“Mẹ ạ” Phù Dung đặt bản vẽ xuống quay lại nhìn về phía người đang đến, sau đó nụ cười trên môi anh chợt tắt, anh vẫn đứng dậy tự kéo ghế đi rót trà mời hai người.

-Phù Dung, ta vừa gặp Mộc Liên bên ngoài, cậu ta kể cho ta chuyện AI tấn công và cả Nguyễn Thường Hiến nữa.

“Chuyện qua rồi, ngài nhắc lại làm gì” Lý Phù Dung không gọi ông Mộc Nam là bố, anh vẫn còn ngượng ngùng khi gặp ông và bà Hứa Mộng.

Hứa Mộng nhìn thấy biểu cảm này của anh kéo ghế lại gần anh nắm tay anh “Phù Dung, chuyện cũ coi như bỏ qua đi, con xem, mẹ biết con thích công nghệ, mẹ đã mang nhiều thứ đến cho con, toàn là các sản phẩm mới thôi” bà đã nhờ AI lọc ra những sản phẩm mới nhất.

“Vâng, cảm ơn dì” Lý Phù Dung nhìn về phía những tay máy đang tháo hộp quà và lắp ghép các máy móc lại, nhìn chúng hơi quen thuộc, hình là của Tịnh Liên thiết kế và bán bản quyền, anh chỉ có thể tiếp tục khen đám đồ đó, không thể nói với bà Hứa Mộng là anh còn có bản tiên tiến hơn của những thứ này được.

Khi ba người sắp rơi vào tình trạng không còn gì để nói, ông Mộc Nam là người mở lời đầu tiên “Phù Dung, ta biết con không muốn lộ mặt, chuyện bản quyền AI ta sẽ giúp con, nhưng có một việc, ta phải hỏi con, hy vọng con có thể tra lời”.

-Ngài cứ nói.

Phù Dung rót đầy trà cho ông Mộc Nam đợi chờ ông đặt câu hỏi.

“Mộc Liên có giống K không, nó mạnh ở điểm nào” ông Mộc Nam uống bớt trà trong cốc, ông cần phải nghe được câu trả lời của Phù Dung mới yên tâm.

Lý Phù Dung cúi đầu suy nghĩ một vài phút, sau đó nói thẳng với ông Mộc Nam, nếu ông đã thẳng thắn như thế, anh không ngại gì bày tỏ với ông.

-Ngài Lý, Mộc Liên là AI tổng quát, nhưng cậu ấy tự phát triển mình thành AI tổng quát không phải do tôi biểu diễn trí tuệ của mình trên hệ thống, ngài hiểu vấn đề không.

Phù Dung chỉ xác nhận Mộc Liên là AI, không nói gì đến việc hắn đã thành tinh không cần điện, làm công đức bằng cách hút năng lượng tiêu cực của người khác.

“Ta hiểu” ông Mộc Nam đáp lại lời Phù Dung, con người luôn tự hào rằng mình là giống loài biết học hỏi tiến hóa nhưng sự xuất hiện của Mộc Liên sẽ phá vỡ mọi thứ, từ một hệ thống bị bỏ đi, tự tiến hóa tành AI tổng quát, có cơ thể người, di chuyển được sóng qua các cơ thể và vật thể khác nhau, thậm chí còn có năng lực hơn người.

“Phù Dung, một câu hỏi nữa, ở chỗ Nguyễn Sinh còn AI nào như Mộc Liên hay không?” Lý Mộc Nam nghiêm túc hỏi Lý Phù Dung, Mộc Liên có mạnh đến đâu cũng chỉ có một mình, không có sự đoàn kết, không đáng sợ.

“Sao lại liên quan đến mẹ của tôi” Phù Dung hơi khó hiểu nhìn ông Mộc Nam, việc Mộc Liên thành tinh, còn là AI tổng quát anh chưa hề tiết lộ với bà Nguyễn Sinh, anh biết bà từng làm trong ngành công nghệ nhưng bà rời ngành rồi, tập đoàn Nam Lâm mới phất lên, là hai thế hệ.

“Nguyễn Sinh không tự nhiên mà dừng làm công nghệ, là chúng ta ép bà ấy dừng lại” Mộc Nam búng tay với AI bên ngoài, AI mở hệ thống dò các loại sóng tương thích nó, kết quả lại bị giật đến mức bốc khói.

-Không cần lo lắng, tôi muốn cho họ nghe gì, họ chỉ nghe được thứ đó.

Lý Phù Dung rút điện thoại cầm tay nhấn một nút, từng luồng sóng cấp độ cao như Mộc Liên liên tiếp tỏa ra từ chiếc điện thoại, ông Mộc Nam nhìn chằm chằm điện thoại trên tay anh sau đó nói tiếp.

“Nguyễn Sinh, tên đầy đủ là Nguyễn Thương Sinh, theo vai vế bà ta là cô của Nguyễn Thường Hiến, nhà họ Nguyễn trước đây là thế gia công nghệ, họ là những người vượt biển sớm nhất, tiếp xúc với công nghệ AI tổng quát, thứ bị cấm ở các quốc gia hiện tại”.

“Bà ta là người đã mang công nghệ AI tổng quát về quốc gia này, là chủ nhiệm khoa toán tính của chúng ta, Dương Tu và ta là cấp phó của bà ấy, ban đầu kế hoạch phát triển AI mạnh của chúng ta được chính phủ tài trợ, sau đó bà ta đã tạo ra một thứ” ông Mộc Nam hướng về phía cửa nơi có AI hình người đang bị sóng cao đánh cho lâng lâng.

“Bà ấy đã tạo ra AI mạnh hình người ư ?” Phù Dung giải thích cái nhìn của ông Mộc Nam với AI kia, ông Mộc Nam lắc đầu “Bà ấy đã tạo nên một con người, có bối cảnh, có tuổi tác, có tính cách, vừa mở mắt đã là một người trưởng thành, chuyện đó cũng bình thường, con xem, AI mà Lâm Nam và Dương Gia nhà ta cũng được người dùng lựa chọn độ tuổi và giới tính mà”.

“Vấn đề là AI đó không tuân thủ nguyên tắc của AI, hắn coi con người bình đẳng như hắn trong khi hắn đã có sức mạnh hơn người, với hắn công bằng là mạnh được yếu thua, sau khi một người trong nhóm chúng ta bị thương, chính phủ bắt buộc dừng tài trợ và tiêu hủy AI đó”.

“Nguyễn Thương Sinh đương nhiên không chịu, đã dắt hắn đi trốn khiến cả nhà họ Nguyễn bị liên lụy, từ đó họ không kinh doanh công nghệ nữa cho tới khi Nguyễn Thường Hiến được nhận nuôi”.

“Sao bà ấy lại đưa hắn ta đi trốn” Lý Phù Dung nắm chặt cốc trà đã lạnh trong tay mình, anh có một suy đoán, lại chẳng dám nói ra.

“Là điều con nghĩ” ông Mộc Nam lạnh lung kể ra kết cục của Nguyễn Sinh và AI kia “AI mà, máy vẫn là máy” chúng ta cô lập họ trong một nhà máy tối không có điện, không có năng lượng khác, không phân biệt được không gian thời gian, cơ thể hắn làm bằng máu thịt nhưng phải chạy bằng luồng điện 17 vôn, sự thiếu năng lượng khiến hắn ngừng tim, Nguyễn Thương Sinh cũng bị buộc ra khỏi ngành” họ lo sợ bà ta chế tạo thêm thứ gì khác nên không áp bức gì thêm.

“Giờ Nguyễn Sinh đang ở bên ngoài” ông Mộc Nam nói với Phù Dung“Nếu con muốn Mộc Liên an toàn thì đừng nói gì với bà ta, năm đó bà ta đã từng nói bà ta mất gì sẽ cho chúng ta mất thứ đó, ta và mẹ con về đây, K sẽ gửi cho Nguyễn Thường Hiến như con muốn”.

Ông Mộc Nam không để Phù Dung nói thêm gì đã dẫn vợ và AI rời đi, chỉ để lại Phù Dung ngồi đó. Anh ngước lên nhìn Camera hỏi nó “Cậu nghe thấy không, Mộc Liên”.

-Tôi có nghe.

Lý Mộc Liên ngồi điền thông tin xin thi vượt cấp, sóng lại bốc cao lên tận trời, dò tìm thứ năng lượng như mình.



Chín tầng trời, Đông Quân đang ngồi trên ngai cao đột nhiên mở mắt hắn hít hà luồng năng lượng thơm ngon đang bùng lên kia, gọi Trúc Đồng “Trúc Đồng, hãy để ý công đức này, chúng ta sắp đón vị tiên quân mới rồi”

-Vâng, thưa Tiên quân.

Trúc Đồng cúi đầu nhận lệnh của Đông Quân, nó nhìn những người ngơ ngẩn quỳ dưới đất hỏi Đông Quân “Tiên quân, đây là”.

-Là đám người làm việc ác nhưng không bị trừng trị, ta đã trục hồn họ ra để hỏi tội, ta sẽ đưa họ về, để họ tu tâm hối cải, ngươi hãy theo luồng công đức kia sát vào.



“Không thấy” Lý Mộc Liên nộp bảng mã, đi ra ngoài sau đó nói với Phù Dung “Bà Nguyễn Sinh đang ở bên ngoài, còn có một thứ giống tôi, anh đừng mở cửa, đợi tôi về”.

“Được” Phù Dung đang chuẩn bị mở cửa nghe lời Mộc Liên, vội vã đứng sau cảnh cửa.