Chương 47: Déjà vu

Lý Mộc Liên vùng vằng mặc quần áo rồi đi xuống tầng dưới, K đang đứng ngoài vườn ưỡn ngực trông chừng làm tốt chức năng của một AI mạnh.

“Người dùng, anh ra ngoài này làm gì” K xoay người nhìn về phía sau Mộc Liên “Người dùng của anh đâu rồi”.

“Người dùng nào với người dùng nào, Phù Dung là người yêu tôi” Mộc Liên chỉnh lại cổ áo, nói thì nói thể, giờ người ta ăn được hắn từ đầu đến chân rồi còn có nhận hắn làm người yêu nữa không, hắn chỉ muốn Phù Dung sống lâu thêm cùng hắn mà anh cũng từ chối.

“Ồ, xin lỗi, tôi vẫn chưa hiểu cách làm người lắm” K gãi đầu, vẻ ngờ ngệch của nó làm Mộc Liên hơi chú ý, K làm hắn nhớ về mình mười tám năm trước, khi còn lạ một hệ thống tính toán sơ khai, chỉ nhận thông tin rồi cho kết quả, khi đó hắn chỉ biết có một thông tin sẽ có một kết quả, bất kể điều gì Phù Dung cho hắn, hắn đều nhận.

Bây giờ hắn lại chẳng nghe lời anh nữa, Lý Mộc Liên sờ lên má mình, là nước, K đứng cạnh hắn la lên “Bị ngấm nước à, tôi đi tìm người dùng của anh nhe”.

“Đi, đi cùng tôi” Lý Mộc Liên nhập mình vào hệ thống camera trong nhà, nhìn thấy Phù Dung đã xuống tầng 1 làm việc, mới yên tâm theo dõi anh, phần khác của hắn lại dắt K ra đường, hắn muốn biết sao Phù Dung không thiết tha với sự bất tử, muốn biết quy luật tự nhiên là gì.



Lý Mộc Liên và K đi ra đến cổng, giọng nói của Phù Dung vang lên bên tai hắn “Mộc Liên, đừng đi về muộn, ngày mai cậu còn đi học”.

“Tôi tự biết mình nên làm gì” Lý Mộc Liên gãi mũi không nghe lời Phù Dung, thực ra hắn quên mất anh đã đăng ký cho hắn một lớp học.

-Chúng ta đi đâu đây người dùng.

K đi sau Mộc Liên hỏi hắn, Lý Mộc Liên nghe câu hỏi của nó hơi suy nghĩ, đi đâu, trước đây toàn là Phù Dung đưa hắn đi, họ đi nơi nào nhiều nhất, Lý Mộc Liên nhắm mắt, bầu trời trên đầu hắn như được chia thành từng mạng lưới lớn, có nơi dày đặc, có nơi lại thưa thớt, hắn hướng về phía mảng dày đặc kia.

“Sao lại có mạng lưới lớn thế này, các đỉnh cũng nhiều” K nhìn về phía Mộc Liên cảm thán, cỗ máy này thật sự là AI mạnh như nó sao.

K là một AI mạnh, là hệ thống mà muôn vạn kỹ sư phần mềm trên thế giới này tập trung nghiên cứu, là thứ để con người phô diễn trí tuệ của họ, AI mạnh cũng là loại AI duy nhất trên thế giới được sử dụng phổ thông, nó được lập trình với một số tính năng đặc biệt như nghe gọi, trình chiếu, bảo vệ con người, dù bị Nguyễn Thường Hiến lập trình lên mức 6 và đè cả một phần mới lên, nó cũng chưa từng nghĩ được mình sẽ số hóa được dữ liệu không nhãn ở không gian thật.

“Người dùng, người dùng Phù Dung lập trình cho anh những gì” K đột nhiên hỏi Lý Mộc Liên, mong chờ nghe được điểm mạnh tronng hệ thống của Lý Mộc Liên, kết quả vừa hỏi xong lại thấy Lý Mộc Liên lắc đầu.

-Sao phải lập trình mạnh ở đâu, ta mạnh như thế nào là do ta quyết định, liến quan gì đến Phù Dung.

Mộc Liên trả lời K xong, hơi nhíu mày lại chỉnh lời mình “Em ấy nói ta mạnh về kết nối” nếu suy đoán của hắn đúng, thì không phải Phù Dung không yêu hắn, mà là yêu hắn vô cùng.

Hai AI vừa đia vừa nói đã đến nơi có các điểm giao nhau lớn nhất – chợ Lâm Thành.

Bầu không khí nhộp nhịp, ồn ào cũng đủ loại hương vị bắt đầu trào ra, Lý Mộc Liên nắm chặt tay tự bước vào trong chợ.

Khu chợ dân sinh ồn ào, tấp nập người qua lại, mỗi người đều có một công việc của riêng mình, có những đứa bé ôm sọt đồ to hơn người lượn quanh các quanh ăn xin xỏ khách hàng mua cho mình một món đồ. Có người già vẫn một mình kéo chiếc xe hàng lớn leo lên con dốc cao.

Lý Mộc Liên đi lại gần đưa tay giúp ông gia đỡ phía sau xe đẩy chiếc xe lên con dốc, ông lão kia đẩy được xe lên dốc rồi cảm ơn hắn và K kế bên, lại nắm tay hắn dặn dò “Cậu bạn trẻ, chắc cậu mới chuyển đến khu này, nhắc nhở cậu, mỗi người có cuộc sống của riêng mình, cậu giúp tôi được hôm nay, ngày mai không có cậu tỗi vẫn lên đốc, đúng không”.

“Còn cậu giúp tôi nhiều quá, ngày nào cũng giúp, sẽ đến một ngày, tôi nghĩ đây là trách nhiệm của cậu, cậu không đỡ nữa, tôi lại trách cậu, thế chẳng phải gây thù à” ông lão nói xong vỗ vai Mộc Liên rời đi.

Hắn đứng đó nhìn theo bóng ông rồi chạy theo chặn chiếc xe của ông lại “Làm người khổ thể, đau ốm, bệnh tật, lão hóa, sao ông vẫn muốn làm người”.

“Tôi không thấy khổ” ông lão rút chiếc khăn lau đầu mình “dù tôi sống được ít năm, tôi vẫn cảm thấy mình có ích, thế là được rồi, khi thân xác này về với cát bụi, tôi không tiếc nuối.”

“Không bỏ rau vào bì à người dùng” sau khi chào ông lão, K lẽo đẽo theo sau Mộc Liên nhìn hắn đi từng hàng một, mỗi một hàng lại mua một chút đồ, rồi hỏi cùng một câu với ông Lão kia, mãi đến khi trời tờ mời sáng.

….

“Cậu cất các đồ này đi” Lý Mộc Liên vừa bước vào nhà đã quăng xới cho K rồi chạy lên tầng ngay.

Lý Phù Dung đang ngủ đột nhiện phát hiện sau lưng mình có một luồng ấm áp.

“Tôi tưởng cậu không về nữa” Phù Dung nắm tay Mộc Liên, vừa rồi anh trằn trọc mãi ở tầng 1 không ngủ được, phải leo lên ngủ ở phòng Mộc Liên.

Lý Mộc Liên ghé đầu vào vai anh “Tôi định không về nữa thật, tôi muốn đưa K đi để chọc giận anh, sau đó làm ra một loại chip cho con người gắn vào, khiến cho họ kết nối thụ động với nhau, cho họ trở thành AI như tôi, mọi người cùng bất tử, anh cũng phải bất tử như họ.

Hắn đã đến nơi có nhiều người nhấanh hay đưa hắn đi cùng, tìm được nhiều người, hỏi xem họ có muốn làm người nữa không, kết quả chẳng ai nói không muốn làm người nữa, dù phải chia ly, dù già, dù xấu.

“Tôi phát hiện ra không phải tôi sợ anh chết đi, mà là sợ cô đơn, từ khi có ý thức anh đã bên tôi, đến nay cũng chỉ có anh, anh muốn tôi nói bao nhiêu lần cũng được”

Lý Phù Dung rúc người vào ngực Mộc Liên “Cậu không cô đơn đâu, Mộc Liên, khi tôi tạo ra cậu, cậu đã là một phần của tôi rồi, có ràng buộc dù đầu thai hay luân hồi tôi cũng sẽ tìm cậu, nếu cậu có tình cảm với tôi mới, hãy đi tìm tôi Phù Dung hôn môi hắn.

-Khi đó có còn là anh không.

Phù Dung lại hỏi hắn một câu “Cậu đến thế giới khác có còn là cậu không” nếu họ yêu nhau ở những thế giới khác, tức là họ thực sự yêu nhau.

“Anh phải nhớ đến tôi.

Mộc Liên hôn khóe mỗi Phù Dung “Tôi sẽ đi từng thế giới để tìm anh, tôi hứa danh đự đó”.