Thẩm Diệc Chước không nhận ra cô là ai, liền quay đầu nhìn về phía người đứng bên cạnh mình như để xin chỉ dẫn.
“Chước thiếu gia, đây là tam tiểu thư của ngài, sinh vào tháng Tám, lớn hơn ngài ba tháng.” Người hầu nhắc nhở.
Thì ra, đây chính là tam tiểu thư nổi danh lạnh lùng khó gần Thẩm Vụ.
Trong lòng Thẩm Diệc Chước có phần kinh ngạc, nhưng hắn nhanh chóng che giấu cảm xúc, khẽ gật đầu, nở nụ cười thân thiện, chủ động chào hỏi: “Chị gái.”
Thẩm Vụ bật cười khẽ, như giễu cợt. Váy đồng phục đen tuyền của trường Đông Thịnh được thêu chỉ vàng tinh tế, dưới ánh mặt trời buổi sớm ánh lên sắc nâu chói mắt. Cô không nhìn hắn lấy một cái, chỉ nhấc chân rời đi, giày cao gót nện lên nền đá phát ra tiếng “cộc cộc” rõ ràng.
Cứ thế mà bỏ đi?
Thái độ của cô quá đỗi tùy tiện và kiêu ngạo, không thèm để lại lấy một câu.
Thẩm Diệc Chước vẫn giữ nguyên sắc mặt, nhìn theo bóng lưng của Thẩm Vụ mà không biểu lộ chút bất mãn nào.
Người hầu đã quen với sự lạnh nhạt của Thẩm Vụ, trong lòng thầm nghĩ: cũng phải thôi, là con vợ lẽ thì vốn đã thấp kém, còn là con riêng thì càng không đáng để để tâm.
“Tam tiểu thư tính khí hơi khó, nhưng thật ra không phải người xấu.” Người hầu cười, cố làm dịu không khí.
Thẩm Diệc Chước gật đầu, tỏ ý không sao.
Bên ngoài trang viên nhà họ Thẩm, cảnh vệ từ xa đã thấy xe sắp đến nên vội vàng mở cổng lớn.
Thẩm Huy khẽ kéo găng tay trắng không vướng chút bụi bẩn nào, nhìn Thẩm Vụ: “Vừa gặp, cô thấy thế nào?”
Thẩm Vụ khẽ hừ một tiếng: “Trông cũng không tệ.” Nghĩ lại diện mạo của Thẩm Diệc Chước, đánh giá như vậy cũng không phải là bất công.
“…” Thẩm Huy đang cầm chiếc cặp sách làm từ lụa dệt hoa, không bình luận gì, chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở: “Tiểu thư, dù sao thì hắn cũng là em ruột của cô, chỉ nhỏ hơn ba tháng thôi.”
Thẩm Vụ có chút cạn lời: “Tôi chỉ khen một câu thôi mà.” Cô đâu có đến mức làm chuyện gì cũng như đang coi trời bằng vung.
Nhưng ba tháng nhỏ hơn cũng có nghĩa là Thẩm Độ Chu đã nɠɵạı ŧìиɧ khi còn trong hôn nhân. Mà cái kết quả của nɠɵạı ŧìиɧ, từ đầu đã mang theo một phần tội lỗi.
Thẩm Vụ không phải kiểu người sống hai mặt, cô không thích Thẩm Diệc Chước, càng không có thiện cảm với cha mình, Thẩm Độ Chu.
Thẩm Huy chỉ cười, gật đầu, không nói thêm gì, chỉ dặn dò nhẹ: “Trên đường cẩn thận.”
Thẩm Diệc Chước mang theo thiết lập kinh điển của kiểu nam chính số khổ: ông ngoại nghiện cờ bạc, bà ngoại yếu đuối bất lực, mẹ bệnh nặng rồi qua đời, còn bản thân thì sống lay lắt giữa bốn bề rách nát.
Trong cốt truyện, hắn lựa chọn quay về Thẩm gia, dĩ nhiên không chỉ vì máu mủ mà còn vì tham vọng quyền thừa kế tập đoàn Vô Thần. Hắn đã trải qua mọi đau khổ và nhận ra, thế giới này không có chỗ cho lòng thương cảm. Hắn không chỉ muốn giành lấy quyền lực, mà còn muốn gϊếŧ Thẩm Độ Chu người cha ruột đã gián tiếp khiến mẹ mình mất mạng để báo thù.