Chương 7

Vì người sắp bước vào Thẩm gia với thân phận em trai “tiện nghi” này lại chính là một nam chính trong bộ truyện tranh khác.

“Tuy là con ngoài giá thú, nhưng đã kiểm tra ADN xác nhận đúng là con của Thẩm gia, dĩ nhiên tôi phải nhớ.” Thẩm Vụ tâm trạng không vui, nhưng vẫn quyết định đi nhìn tận mặt: “Đi thôi, đến đó xem thử.”

Người hầu trong lòng thầm ngạc nhiên. Tam tiểu thư nổi tiếng kiêu căng, thường ngày ngay cả đại thiếu gia hay đại tiểu thư cũng chẳng thèm để vào mắt, sao hôm nay lại chủ động muốn gặp người mới đến?

Băng qua tiền sảnh, dọc theo con đường nhỏ xuyên qua rừng trúc, hành lang kiểu Trung Quốc hiện ra trước mắt. Mái hiên tám cạnh uốn cong, ngói lưu ly óng ánh, làn khói nhang bay nhẹ trong không khí. Người hầu nửa quỳ dưới đất thêm hương.

Trên bàn trà rộng vẫn còn dấu vết cha cô là Thẩm Độ Chu ngồi lúc nãy, nước trà còn vương lại, hương thơm lan tỏa khắp không gian.

Thẩm Vụ ngửi ra là trà tuyết đỉnh hàm thúy. Bóng trúc loang lổ phủ xuống lối đá, và ngay khi cô ngẩng đầu, lập tức nhìn thấy cậu “em trai nhỏ” mới trở về kia.

Cậu đang nói chuyện cùng Chu quản gia, bên cạnh có vài người hầu đứng đó. Quả thật chỉ là một đứa con ngoài giá thú, trong nhà cũng không hề có nghi thức long trọng nào. Ngay cả Thẩm Độ Chu chỉ nói dăm ba câu đã vội rời đi, để lại cậu bé đứng đó nhìn theo bóng lưng ông.

Thẩm Vụ cảm thấy hơi kỳ lạ, đưa mắt đánh giá cậu từ đầu đến chân.

Hắn lớn lên rất đẹp. Thật ra, con cháu nhà họ Thẩm không ai là xấu cả. Chỉ là phần lớn bọn họ mang thân phận cao quý, thường rụt rè hoặc kiêu ngạo, còn kiểu khí chất thanh đạm như trúc xanh trước mắt thì đúng là lần đầu Thẩm Vụ gặp.

Cậu ta trông rất sạch sẽ. Tóc đen, vai rộng, eo nhỏ, làn da trắng mịn, hàng mi dài, gương mặt thanh tú và nổi bật.

Dù mặc quần áo cũ kỹ đã bạc màu vì giặt nhiều, nhưng khí chất vẫn nổi bật, đứng giữa rừng trúc mà không hề lạc điệu hay kém sắc.

Thẩm Vụ khoanh tay lại, khẽ nhíu mày. Đây chính là nam chính trong quyển truyện tranh thứ hai – không sai. Mà oái oăm thay, cậu ta lại là em trai cùng cha khác mẹ của cô.

Càng trớ trêu hơn, trong cốt truyện kia, cậu ta lại chính là người góp phần đẩy cô đến cái kết bi thảm nhất.

Thẩm Diệc Chước rất nhạy cảm với ánh mắt người khác. Khi Thẩm Vụ còn chưa kịp thu lại ánh nhìn, ánh mắt cậu đã quét đến phía cô. Hai người không hẹn mà chạm mắt nhau.

Cậu hơi sững người, chẳng phải vì bất ngờ, mà bởi thiếu nữ đang đứng bên rìa rừng trúc quá đỗi chói mắt. Khuôn mặt xinh đẹp nhưng mang theo khí chất lạnh lẽo, mâu thuẫn một cách kỳ lạ và cuốn hút.

Từ nhỏ đến lớn, cậu chưa từng gặp ai ngoài đời thật mang phong thái đối lập rõ ràng đến vậy. Cô gái ấy, lạnh lùng trừng mắt liếc cậu một cái.