Mỗi lúc một nhiều người xuất hiện, cho đến khi các chỗ ngồi gần như kín hết, chỉ còn ba ghế trống.
Chỗ ngồi được sắp xếp rõ ràng theo danh sách. Vị trí của Thẩm Vụ không phải ở đầu bàn, cũng không phải đặc biệt gần phía trên. Hai chỗ ngồi đầu bàn vẫn để trống.
Xem ra, đó là vị trí dành riêng cho hai người con do người vợ đầu của Thẩm Độ Chu sinh ra.
Con trai cả của Thẩm gia, Thẩm Già năm nay 26 tuổi, từng mơ ước được nhập ngũ, tiếc là bị Thẩm Độ Chu ép phải ở lại làm việc trong tập đoàn.
Con gái lớn Thẩm Tễ 24 tuổi, đang phát triển trong giới giải trí, hiện là ảnh hậu nổi bật, vừa chạm đến đã “nóng tay”.
Thẩm Tễ rất ít khi về nhà, bởi Thẩm Độ Chu cực kỳ xem thường “con hát”, đối với cô con gái suốt ngày chạy đi đóng phim lại càng không có chút hài lòng nào.
Nếu tính kỹ, số con cái trong nhà họ Thẩm quả thật không ít, tổng cộng tám người.
Thẩm Diệc Chước cũng không rõ ai là con ai sinh, tóm lại hiện giờ bên bàn chỉ có mỗi Liễu Văn Đề là mẹ xuất hiện.
“Đông đủ thế này, hiếm có thật đấy.”
Một giọng nói ôn hoà như ngọc từ cửa vang lên.
Người con trai duy nhất còn thiếu mặt là Thẩm Già xuất hiện.
Ánh mắt hắn đảo một vòng, thấy các em đều đã có mặt.
Khi nhìn thấy Thẩm Diệc Chước, ánh mắt hắn dừng lại một nhịp. Rồi hắn bước đến bên Thẩm Vụ, tiện tay xoa đầu cô một cái.
Quả nhiên thành công chọc cho cô dựng ngược lông.
Thẩm Vụ trừng mắt liếc lại một cái, ánh nhìn sắc như dao.
Thẩm Già cười tươi, từ phía sau móc ra một chiếc hộp quà, thuận tay đưa ra như đã quen việc dỗ dành:
“Dễ thương quá đi mất.”
Thẩm Vụ nhận lấy, mở hộp ra, suýt chút nữa bị ánh sáng lóa lên làm mù mắt là một chiếc đồng hồ Wahay phiên bản giới hạn, chỉ sản xuất đúng một cái.
Giá trị cả ngàn vạn, vậy mà hắn còn bỏ công độ lại, đính chi chít kim cương quý giá.
“Em không còn là con nít nữa đâu.”
Thẩm Vụ không biểu cảm, lịch sự đẩy chiếc hộp trả lại.
“18 tuổi vẫn còn là con nít mà.”
Thẩm Già chẳng hề bận tâm, rút đồng hồ ra rồi túm lấy tay Thẩm Vụ muốn đeo cho cô, còn cố tình vỗ nhẹ mu bàn tay cô phát ra tiếng “bép” rất rõ ràng.
“Không thích mèo Hello Kitty sao?”
“Bỏ tay ra.”
“Anh đã bỏ rất nhiều công sức mới làm được đấy.”
Thẩm Vụ nhíu mày, cố sức rút tay về. Nhưng hắn cứ khăng khăng không buông, khiến cô bị kéo nghiêng cả người.
Hắn xoa cằm, vẫn cười toe toét: “Con bé chết tiệt này, càng lớn càng dữ.”
Thẩm Vụ thật sự cảm thấy nếu cô không rút tay ra ngay, Thẩm Già kiểu gì cũng sẽ cúi xuống liếʍ tay cô cho bằng được.
Đây là người anh trai cùng cha khác mẹ của cô.
Từ khi cô còn đỏ hỏn trong nôi, hắn đã từng… liếʍ lên mặt cô một cái.
Đến giờ vẫn không khác gì một tên biếи ŧɦái thật sự.