Thẩm Sương là con gái út của bà, năm nay 16 tuổi vì học lại một năm nên mới đủ điểm vào Đông Thịnh.
Việc học lại vốn đã là điều khó chấp nhận trong nhà họ Thẩm. Rõ ràng là nhà quyền thế, nhưng vẫn phải dựa vào thành tích để được vào học. Thẩm Vụ từng khiến mức điểm chuẩn tăng vọt, kéo theo em gái ruột của mình cũng suýt rớt.
Thẩm Độ Chu lại không nói gì, ngược lại còn càng ngày càng ưu ái Thẩm Vụ.
Thật kỳ quái, như bị ma ám. Không sợ người ngoài biết thì thôi, chẳng lẽ không thấy mất mặt sao?
“Con đây là… Chước đúng không? Hôm qua hình như không thấy ở nhà.” Liễu Văn Đề chủ động chuyển chủ đề.
Thẩm Diệc Chước lập tức lấy lại tinh thần, gật đầu: “Vâng, là con.”
“Lớn lên cũng đẹp trai thật đấy. Con cháu nhà họ Thẩm đúng là ai cũng xinh đẹp, đúng là được gen tốt.”
Liễu Văn Đề tiện mắt liếc sang đĩa thức ăn trước mặt Thẩm Vụ thấy quả nhiên, miếng bánh rán bà gắp khi nãy hoàn toàn không được đυ.ng tới.
Liễu Văn Đề vẫn chưa chịu từ bỏ, lại gắp thêm một miếng thức ăn đưa cho Thẩm Diệc Chước, mỉm cười nói:
“Con trông rất giống ba mình lúc còn trẻ.”
Thật là biết nói chuyện vừa mở miệng đã mang theo ẩn ý đầy cay nghiệt.
Thẩm Diệc Chước có chút thụ sủng nhược kinh, vội vàng nhận lấy đũa thức ăn bà ta gắp, lễ phép đáp: “Vậy sao ạ? Nghe vậy con thấy rất vui.”
“Nghe nói mẹ con đã mất, đáng tiếc thật.”
Liễu Văn Đề hơi rũ hàng lông mày dài cong, vẻ mặt đầy dịu dàng và tao nhã.
“Tội nghiệp quá. Tôi ở Thẩm gia cũng hai mươi ba năm rồi, nếu con không ngại, có thể gọi tôi là ‘mẹ Văn’ cũng được.”
Bà ta vỗ nhẹ vai Thẩm Diệc Chước, tiếp tục giới thiệu: “Đây là em gái con, Sương Sương, nhỏ hơn con hai tuổi.”
“Còn cô bé kia là Thẩm Tuyết, con gái lớn của tôi, cũng 18 tuổi, đang học tại Hoa Lại trường nữ sinh danh tiếng.”
“Tôi còn có một cậu con trai, tên là Thẩm Trục, hơn con ba tuổi, hiện vẫn còn đang ngủ. Chắc lát nữa con sẽ gặp nó.”
Thẩm Diệc Chước liên tục gật đầu, hai tay đặt ngay ngắn hai bên đùi, dáng vẻ dè dặt và hơi cứng nhắc, như một cậu thiếu niên ngoan mới bước vào nhà lớn.
Hắn lặng lẽ liếc sang phía Thẩm Vụ, thấy cô vẫn thản nhiên dùng bữa, sắc mặt không đổi.
Nam sinh bên cạnh cô cũng im lặng ăn, động tác đều đặn, không ai nói chuyện. Người phụ nữ tự xưng là “mẹ Văn” này, chính là người tình đầu tiên mà Thẩm Độ Chu công khai sau cái chết của mẹ Thẩm Vụ.
Xem ra, mẹ của Thẩm Vụ vừa mất không bao lâu thì bà ta đã chính thức dọn vào nhà họ Thẩm.
Còn cô gái tên Thẩm Tuyết kia, đang ngồi cách Thẩm Vụ một ghế. Cô ta lặng lẽ ăn sáng, không nói gì, thậm chí không buồn liếc nhìn Thẩm Diệc Chước lấy một lần. Tư thế ngồi thẳng tắp, cổ ngẩng cao, toát ra vài phần ngạo mạn.
Thẩm Diệc Chước chỉ nhìn một cái là hiểu ngay cô ta đang cố bắt chước Thẩm Vụ.