Một lúc sau, giọng hắn có chút kỳ lạ: “Sau này… chắc tôi không nên ở lại qua đêm nữa.”
“Sao vậy?” Thẩm Vụ nhướng mày, cảm thấy không vui.
Trú Tư hơi trầm ngâm, dịch người ra một chút, ánh mắt né tránh, vành tai đỏ ửng: “Buổi sáng… đàn ông thường sẽ có một khoảng thời gian… cơ thể không khống chế được.”
Đôi mắt Thẩm Vụ hơi động, theo bản năng liếc xuống dưới chăn. Rồi bỗng nhiên nói thẳng: “Cho tôi sờ thử.”
Có lẽ Trú Tư thật sự bị dọa, mãi vài giây sau mới phản ứng. Dưới ánh mắt thúc giục của Thẩm Vụ, hắn khẽ nhấc một góc chăn lên.
Đầu ngón tay chạm vào, thân thể hắn lập tức căng lại. Nhưng hắn không hề cản cô lại.
Thẩm Vụ không thể không tò mò. Nhìn ngoài thì Trú Tư không gầy yếu, nhưng cũng không phải kiểu cao lớn thô kệch, vậy mà cái này… hình như hơi không tương xứng với vóc dáng hắn.
Tối hôm qua cô đã thấy qua một lần. Màu sắc gần với màu da hắn, trắng và dài, lộ ra chút hồng nhạt, còn có thể mơ hồ thấy gân xanh.
Thật sự rất đẹp, nhưng không phải kiểu đẹp nhẹ nhàng. Không giống những gì cô từng thấy qua trên video — xấu xí hay kỳ dị mà mang theo một thứ thẩm mỹ riêng biệt.
Khi Thẩm Vụ đang suy nghĩ nghiêm túc, Trú Tư gần như không chịu nổi nữa.
Cô lại mở miệng hỏi tiếp.
“Nếu muốn đi vệ sinh thì làm sao?”
“Hả?” Trú Tư đang căng thẳng, tư duy rõ ràng không theo kịp.
“Tôi nói là, sáng ngủ dậy nếu muốn đi vệ sinh thì phải làm sao?”
Thẩm Vụ hỏi rất thẳng, không một chút e dè, còn nhìn chằm chằm vào gương mặt đang quẫn bách của hắn như đang nghiên cứu học thuật.
“Chẳng lẽ lúc đó cũng không làm gì được? Không lẽ… thẳng lên trần nhà à?”
Thẩm Vụ có những suy nghĩ đúng là kỳ lạ thật.
Trú Tư lộ rõ vẻ ngượng ngùng, nhưng vẫn cố gắng giải thích: “Đi vào nhà vệ sinh, tự giải quyết một chút là được.”
“Phiền phức quá,” Thẩm Vụ hơi cảm khái, “Vậy sáng sớm cậu phải dậy từ mấy giờ? Bảy rưỡi phải đi học, chẳng phải năm giờ đã phải thức rồi sao?”
Đàn ông… thật là thần kỳ ghê gớm.“…”
Trú Tư khẽ cười, uyển chuyển nói: “Tiểu thư Sương Mù, tự mình giải quyết với… làm chuyện đó với người mình thích là hai việc khác nhau. Không cần tới hai tiếng đồng hồ đâu.”
Thẩm Vụ không đáp. Nhưng nhìn gương mặt hắn lúc này đến cả cổ trắng nõn cũng ửng đỏ cô thật sự cảm thấy có chút thú vị.
Cô bĩu môi cười nhẹ: “Vậy cậu tự giải quyết đi nhé, tôi muốn dậy rồi.”
Nói xong, Thẩm Vụ dứt khoát rút tay về, bật người ngồi dậy, vài giây sau đã buộc gọn tóc dài rồi đẩy cửa rời khỏi phòng.
Trú Tư có hơi bất ngờ, nhất thời không phản ứng kịp.
Một lúc sau, hắn khẽ đỡ trán, qua kẽ ngón tay lộ ra nụ cười bất đắc dĩ đầy chiều chuộng.
Không còn cách nào khác tiểu thư Sương Mù đúng là một con mèo con vừa ngay thẳng vừa cứng đầu. Rõ ràng bá đạo, nhưng lại khô khan đến mức… đáng yêu.