Chương 32

Dù luôn cố nhắc bản thân phải chú ý phản ứng của Thẩm Vụ, Trú Tư vẫn không kiềm được bị cuốn sâu vào.

Hắn bất giác bật ra tiếng thở khẽ bên tai cô.

Thẩm Vụ nghe thấy tiếng hắn, rõ ràng cả người thoáng cứng lại, có chỗ nào đó trên cơ thể cũng theo đó mà siết chặt.

Phản ứng này khiến Trú Tư khựng lại một chút, khóe môi cong lên, giả vờ như vô tình mà buông lơi tư thế.

Nhưng rồi, cứ cách vài nhịp, hắn lại cố tình phát ra chút âm thanh mơ hồ bên tai cô.

“Trú Tư…”

Thẩm Vụ dường như hơi bực, nhưng mở miệng ra lại mất tự nhiên, đành ngậm miệng lại, đầu ngón tay bấm nhẹ vào phần lưng hắn.

“Tôi khiến cậu khó chịu sao?”

Trú Tư hôn nhẹ lên má cô, giọng nói dịu dàng.

“Không.”

“Cậu muốn tôi điều chỉnh gì không?”

“…”

Như đã đoán trước, Thẩm Vụ không bảo hắn dừng lại.

“Có thể hôn không?” Hắn hỏi.

“Việc gì cũng phải xin chỉ thị sao, Trú Tư?”

Giữa môi và răng, giọng hắn hạ thấp, khẽ khàng như gió đêm: “Sợ cậu… không thích tôi.”

Đừng nhìn vẻ ngoài ngoan ngoãn của cún con, lúc cần cắn thì chẳng dịu dàng chút nào cả.

Hơn mười một giờ đêm, Trú Tư bế cô vào phòng tắm, dịu dàng tắm rửa cho cô cẩn thận ít nhất hai lần. Hắn quá mức dịu dàng, khiến Thẩm Vụ mềm lòng, để hắn ở lại qua đêm.

Ôm một người vừa vặn như gối ôm bên cạnh, Thẩm Vụ ngủ một giấc vô cùng ngon lành.

Sáng hôm sau, đồng hồ sinh học khiến cô tỉnh dậy đúng giờ.

Cô liếc nhìn thời gian, bảy giờ sáng.

Tư thế khi ngủ với Trú Tư đã thay đổi. Cô nằm nghiêng trên chiếc giường mềm mại, một cánh tay rắn rỏi đang ôm quanh eo cô.

Phía sau, khuôn mặt nam nhân vùi sâu vào cổ cô. Thẩm Vụ có thể cảm nhận được từng đường nét rõ ràng, mũi cao, cằm sắc gọn.

Vừa động khẽ, cô lập tức cảm nhận được cơn đau âm ỉ từ thắt lưng lan dọc sống lưng, kéo lên tận óc.

Nhưng tinh thần cô lại vô cùng sảng khoái, toàn thân nhẹ bẫng, từ da đầu đến đầu ngón chân đều thư giãn.

Thẩm Vụ híp mắt, nghiêng người, một tay nâng mặt hắn lên, tay còn lại vuốt dọc theo cằm và gò má hắn, chẳng chút khách khí mà xoa bóp ngũ quan.

Trú Tư tỉnh lại, cánh tay siết lại, ôm cô trọn vào lòng.

“Đừng ôm tôi.” Giọng Thẩm Vụ mang theo chút ghét bỏ, “Mới ngủ dậy thì phải đánh răng trước.”

Dù hơi thở hắn có thơm mấy, cô cũng không chấp nhận chuyện vừa tỉnh dậy đã hôn nhau.

Trú Tư “ừ” một tiếng, ngoan ngoãn, lòng bàn tay vẫn dán lấy eo cô.