Tiếng cười vang rền như sấm nổi ùa đến, sắc mặt Lâm Đề lập tức đỏ bừng. Hắn nhanh chóng liếc trái liếc phải, ánh mắt lướt qua đám người đang cười vì hắn.
Tốt xấu gì cũng là người có giáo dưỡng, hắn không thể mở miệng mắng chửi người, nhưng trong lòng thì đã tức đến cực điểm.
“Tranh…”
Thanh kiếm được thu vào vỏ, Thẩm Vụ giơ nhẹ tay. Ngay sau đó có người bước đến cung kính nhận lấy và mang kiếm đi.
Cô buông cánh tay xuống, động tác chẳng có gì gọi là tao nhã, nhưng khi cô làm lại mang một loại khí chất riêng, lười nhác mà sắc bén.
Phía trước ngực đồng phục đấu kiếm là huy hiệu trường Đông Thịnh — đường nét sắc sảo, viền bạc nổi bật càng làm tôn lên mái tóc dài đen mượt không chút tạo kiểu cầu kỳ, chỉ đơn giản được chăm sóc kỹ lưỡng quanh năm.
Đó là mái tóc đen thẳng đặc trưng, như bước ra từ truyện tranh — kiểu nữ chính lạnh lùng sắc sảo, nhưng thực tế bên trong lại là một nhân vật hiểm độc không chút che giấu.
“Nhà họ Lâm… chỉ có hai anh em đúng không?”
Khóe môi Lâm Đề khẽ giật. Cơn giận đang phập phồng nơi ngực cũng dần hạ xuống.
“Xem ra cậu nhớ rồi. Thật là ngạo mạn đến không coi ai ra gì.” hắn khinh khỉnh cười lạnh, tiện tay quăng kiếm sang bên.
“Đúng vậy, nhà chúng tôi chỉ có hai người. Không giống vài nhà khác, con cái nhiều đến mức đếm không xuể, mỗi đứa lại do một người mẹ khác nhau sinh ra.”
“Có lẽ… là do truyền thống khác nhau?”
Lâm Đề cười gằn, giọng điệu mang đầy châm chọc: “Một gia tộc phong lưu.”
Câu khıêυ khí©h trần trụi như vậy khiến nhiều người đang ngồi phải nín thở theo bản năng.
Dù gì Thẩm Vụ chỉ trông có vẻ dễ tính thôi. Thực tế thì…
Tên học sinh mới này… lá gan cũng quá lớn rồi.
Thẩm Vụ thoạt đầu chỉ khẽ cười, vẻ mặt như chẳng bận tâm. Nhưng giây sau, nụ cười ấy thu lại.
“Bốp…”
Một tiếng bạt tai vang dội.Cả gò má bên phải của Lâm Đề lệch hẳn, nơi khóe môi bật máu. Trong thoáng chốc, hắn gần như choáng váng dù hắn biết cô là kiểu người không dễ chọc, biết rõ cô nhìn bề ngoài mảnh mai nhưng ra tay rất mạnh, động tác cũng cực kỳ chuẩn xác… nhưng cái tát này… mạnh đến mức suýt nữa đánh cho hắn loạng choạng.
Quỷ thật, may mà hắn còn giữ được chút bình tĩnh.
“Miệng thì ngông cuồng, mà thân thể lại rất thành thật.” Ánh mắt Thẩm Vụ lúc này lạnh đến thấu xương, giọng điệu sắc như dao.
“Rõ ràng tôi đã cố làm chậm, cậu biết tôi định tát cậu, nhưng cậu dám phản kháng hay né tránh không?”