Trên sân, hai người đứng ở vị trí thi đấu, dây điện kết nối máy chấm điểm được cột chắc hai bên hông. Chạm trúng là đèn lập tức sáng.
Một hồi còi vang lên không rõ từ đâu phát ra báo hiệu trận đấu bắt đầu. Thẩm Vụ lập tức lao lên tấn công như gió.
Hắn không hề chủ quan, vậy mà vẫn ngạc nhiên trước động tác nhanh như chớp của cô khi cô nâng kiếm đâm tới. Hắn vội vàng phản ứng.
Mũi kiếm của Thẩm Vụ sắc bén đến mức có thể cảm nhận được cả luồng khí xé qua không trung, đâm tới liên tiếp mà không hề có động tác thừa. Hắn lựa chọn phòng thủ, chân còn chưa chạm đất thì cô đã tiến công lần nữa.
Chỉ trong một nhịp thở ngắn ngủi, động tác của cô đã nối liền mạch lạc… tốc độ này là thật sao?
Trên không trung, những vệt sáng bạc do kiếm vung ra loáng thoáng như tàn ảnh.
Hắn liên tiếp bị sượt qua vài đường. Không còn cách nào, hắn từ bỏ phòng thủ, chuyển sang phản công.
Nhưng thân thể Thẩm Vụ lại mềm mại như lông vũ, dù liên tục lao lên tấn công nhưng vẫn giữ được kiểm soát hoàn toàn. Ngay cả khi thu thế, cô cũng làm được một cách mượt mà, không hề cứng nhắc hay gián đoạn.
Đấu kiếm vốn là môn thể thao có thể phân định thắng thua trong tích tắc.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi thắng bại đã rõ.
Thẩm Vụ, chiến thắng.
Bốn phía mọi người đều nhất thời không phản ứng kịp, từng người một im lặng như tờ. Vài giây sau mới có tiếng thốt lên ngạc nhiên đầy thô tục.
Hắn không nhìn rõ biểu cảm dưới lớp mặt nạ bảo hộ của Thẩm Vụ, chỉ thấy cô nhẹ nhàng lau mũi kiếm, giọng nói qua lớp mặt nạ vang lên nhẹ nhàng, chậm rãi nhưng đầy khí thế: “Ba ván, thắng hai thì thắng.”
Hắn hiểu rõ mình chưa phát huy hết toàn bộ thực lực, lập tức trấn định lại tinh thần, gật đầu chấp nhận.
Ván thứ hai bắt đầu.
Thẩm Vụ bước lên tấn công trước với một đòn thử thăm dò. Hắn không còn giữ sức, nhanh chóng lùi nửa bước, lợi dụng khoảnh khắc cô thu chiêu liền phản công dữ dội, áp sát bằng những đòn đánh toàn diện không có góc chết, từng bước ép cô phải lùi lại.
Bất ngờ, cô nghiêng người tránh đường kiếm của hắn, vòng eo mềm mại linh hoạt đến kinh ngạc, cơ thể ngửa ra sau theo một góc độ gần như không tưởng.
Tách một tiếng.
Nhanh như chớp, cô đâm trúng cổ hắn với độ chính xác tuyệt đối. Tách một tiếng.
Mặt nạ của hắn tự động bật mở. Khuôn mặt điển trai vẫn còn nguyên vẻ ngơ ngác.
Ba giây đồng hồ.
Hắn… lại thua?
Lần này, cô không dùng điểm số để chiến thắng, mà là một đòn quyết định chí mạng.
Ván đầu tiên, cô đã… nhường hắn.
Tâm trạng hắn trầm xuống, dần ý thức được điều đó. Mím môi, ánh mắt dán chặt lên người Thẩm Vụ.
“Trời ơi! Thẩm Vụ thắng rồi!”
“Cô ấy vậy mà lại thắng cả quán quân liên trường! Tư thế còn nhẹ nhàng như thế!”
“Còn có gì là cô ấy không biết không?!”
Tiếng hoan hô bùng nổ vang khắp sân. Cô tháo mặt nạ xuống, mái tóc đen dài như dòng nước mượt mà xõa xuống, từng sợi mềm mại rũ quanh mặt.