Chương 8

Trong bảng quy tắc, chọc giận quỷ chưa chắc sẽ chết. Nhưng vi phạm quy tắc thì chắc chắn sẽ chết.

"Rầm!" Alina cứng đờ người, né sang bên cạnh nhường một lối đi, nhắm mắt giả vờ ngủ, không dám ngẩng đầu.

"Chào cô, cô có thể đứng dậy không? Tôi muốn vào trong." Gã hai đầu thở hổn hển, ánh mắt thèm thuồng dán chặt lên người Alina, giọng nói ồm ồm.

Alina âm thầm chửi rủa trong lòng, nhắm chặt mắt không phản ứng.

Bất chợt một luồng hơi nóng phả tới, mùi tanh tởm khiến cô ấy suýt nôn. Cô ấy biết, gã hai đầu đang đợi cô ấy phạm quy.

Alina thầm đọc lại quy tắc, xác nhận việc mình phớt lờ không phạm luật, mới hơi yên tâm.

Có lẽ thấy cô ấy không phản ứng gì, gã hai đầu cũng từ bỏ, mùi hôi dần biến mất, bên kia lối đi vang lên tiếng ngồi xuống.

Theo phản xạ, Alina mở mắt ra.

"Hi hi, ra là cô tỉnh à."

Gương mặt quỷ dữ đối diện khiến Alina thét lên, hai chân mềm nhũn, cũng nhờ thế mà cô ấy vô tình không rời khỏi ghế ngay lập tức.

"Đã tỉnh thì mau dậy đi, tôi muốn vào." Gã hai đầu cười nham hiểm.

Alina căng mặt, thở gấp. Theo điều 4 của quy tắc là "cố gắng", nghĩa là cô ấy không bắt buộc phải nhường, nhưng từ chối cũng không ổn. Cô ấy có linh cảm nếu từ chối thì sẽ có hậu quả cực kỳ tồi tệ.

Alina luôn tin vào trực giác, vô thức siết chặt mảnh giấy trong tay.

Đúng lúc cô ấy đang cân nhắc nên dùng đạo cụ giữ mạng luôn hay đợi thêm chút nữa, thì một giọng nói thiếu kiên nhẫn vang lên sau lưng gã hai đầu: "Không vào thì né ra, chắn đường quá!"

Nói rồi, thiếu niên tóc vàng mặc đồng phục học sinh đưa tay đẩy gã hai đầu về phía trước.

Gã bị đẩy lảo đảo cả người, hai khuôn mặt thoáng hiện lửa giận, nhưng vừa quay đầu nhìn thấy người phía sau, gã lập tức im bặt. Không cần ai nhắc, gã ngoan ngoãn lách vào vị trí mà Alina nhường sẵn.

Alina không nói gì, chỉ liếc nhìn cô gái mặt mèo đằng trước, cô ta đã ngoan ngoãn ngồi cạnh cô gái da đen từ lúc nào rồi.

Không nghi ngờ gì nữa, thiếu niên mặc đồng phục học sinh bị mọi người xem thường kia, rất có thể là một con quỷ còn đáng sợ hơn cả cô gái mặt mèo và gã hai đầu!

May mắn là nguy cơ của cô ấy đã qua, tên quỷ lớn mặc đồng phục học sinh này không nhắm vào cô ấy.

Người xui xẻo là Kim Mặc Dương, bởi vì giờ đây tên quỷ đó đang đứng ngay cạnh anh, lạnh lùng nhìn chằm chằm anh: "Ai cho anh ngồi ở đây?"

Bị thiếu niên mặc đồng phục học sinh trừng mắt, trong lòng Kim Mặc Dương khổ không tả xiết, ngồi cũng không yên mà đứng dậy thì lại không dám.