Chương 6

"Chào anh." Alina quay đầu, thân thiện chào Kim Mặc Dương.

Tay hung không đánh mặt cười, Kim Mặc Dương đang định đáp lại thì...

"Wow, cô xinh thật đấy!"

Mặt Kim Mặc Dương không biểu cảm nhìn Alina sáng mắt quay sang khen ngợi cô gái ngồi cạnh anh.

"Cảm ơn." An Tri Hạ thấy cô gái này có chút kỳ lạ, nhưng vẫn gật đầu đáp lại.

Nhận được hồi đáp, mắt Alina sáng lên, nói bằng giọng Trung hơi lệch âm: "Tôi tên là Alina, cô chuẩn bị về nhà à? Tôi cũng vậy, tôi định xuống ở khu dân cư Hoa Viên Hạnh Phúc, còn cô thì sao?"

An Tri Hạ ngẩng đầu, đôi mắt đỏ nhìn chằm chằm vào người đối diện khiến cô ta rụt cổ lại, không khí trong khoang xe như đông cứng lại, khiến người ta nghẹt thở.

Mãi đến khi cửa xe phía trước mở ra lần nữa, không khí ngột ngạt mới tạm thời dịu lại.

Không nhận được câu trả lời, Alina cũng không dám nói thêm, ngượng ngùng quay đầu đi.

Mà An Tri Hạ không trả lời chẳng qua là đang băn khoăn không biết nên phản hồi thế nào. Thứ nhất, không thể tùy tiện nói tên với người lạ. Thứ hai, chỗ mình xuống cũng không nên tiết lộ, lỡ đâu trên xe có móc túi hay kẻ xấu theo dõi thì nguy.

May là người trước mặt có vẻ nhận ra hai câu hỏi của mình hơi đường đột nên đã tự giác quay đi, không hỏi tiếp.

Cùng lúc đó, tại nền tảng livestream lớn nhất Lam Tinh được hệ thống quản lý.

Biết lần này là phó bản quốc vận, cư dân mạng từ các nước tràn vào phòng livestream, nhanh chóng lấp đầy khung bình luận và màn hình.

[Ghế đầu tiên!]

[Ủa? Lần này nước Anh lại ở chung phó bản quốc vận với nước Hạ? Nghiệt duyên gì đây?]

[Đừng nói tới nước Anh, gã đàn ông lên xe thứ hai là người nước Hải Đăng, cô gái da trắng là người Gấu Xám, cô gái da đen là người Bà La. Mấy người này đều không phải tay mơ, đều rất khó đối phó.]

[Không nói nhiều, nước Anh chắc chắn chết!"]

[Bình luận trên là người nước Hạ à? Có cần cay cú vậy không? Nếu không phải nước Anh bị chìm, không còn đất sống thì họ đã không cần gia nhập các người. Do các người không trân trọng, chia cho họ cái mảnh đất nhỏ xíu hoang vu chim không thèm ị. Không có hệ thống quốc vận thì nước họ đã diệt vong rồi, rời khỏi nước các người là đúng lắm!]

[Mẹ nó, muốn chết à! Anh em đâu, bụp nó đi! Cái gì cũng thiếu chứ người là nhiều nhất!]

[Buồn cười ghê, lúc trước nếu không phải các nước khác ép buộc thì ai muốn chứa chấp bọn họ? Giờ thì hay rồi, nói tách là tách, còn âm thầm chơi xấu khiến bọn này mất một đống điểm quốc vận! Lòng tham không đáy, sớm biết thế thì lúc đó khỏi cho luôn cái mảnh đất ấy!]