"Có chuyện gì sao?" Xe buýt đã khởi động lại, An Tri Hạ không thể lờ đi ánh mắt bên cạnh được nữa, quay đầu nghi hoặc hỏi.
"Không có." Kim Mặc Dương hoàn hồn, vội vã thu lại ánh nhìn, vừa nãy anh lại dám thất thần trước một dân bản địa!
Ở thế giới này, thất thần nguy hiểm đến mức nào, không ai rõ hơn anh. Thời gian sau đó, Kim Mặc Dương không dám liếc bậy nữa.
Bầu không khí lại rơi vào im lặng, không ai nói chuyện.
Cho đến khi xe buýt dừng ở trạm kế tiếp, một nam hai nữ lên xe.
Nhìn ngoại hình rõ ràng khác biệt với người nước Hạ, Kim Mặc Dương thầm kêu không ổn, sắc mặt cũng trở nên nghiêm trọng.
Phó bản quốc vận!
Không ngờ một nhiệm vụ đơn giản như đi xe buýt lại là phó bản quốc vận!
10 năm trước, Lam Tinh bước vào thời kỳ thiên tai mạt thế, nguồn tài nguyên vốn đã cạn kiệt lại càng hao hụt nghiêm trọng sau những trận thiên tai và chiến tranh liên miên. Khi các quốc gia gần như tuyệt vọng với tương lai nhân loại, thì 5 năm trước, "Hệ thống quốc vận" xuất hiện.
Nó xuất hiện cực kỳ đột ngột, như một nền văn minh cao cấp từ thế giới khác xâm nhập vào. Nếu nó xuất hiện trước khi thiên tai bắt đầu, có lẽ các quốc gia vẫn còn cảnh giác với mục đích của nó. Nhưng khi đó, gần 200 quốc gia chỉ còn chưa tới một nửa, dân số toàn cầu từ 7 tỷ giảm còn phân nửa, các nước vì sinh tồn mà kiệt sức, chẳng còn tâm trí truy xét nguồn gốc của nó.
Nó tuyên bố, chỉ cần người được hệ thống chọn trở thành người chơi, hoàn thành nhiệm vụ và sống sót trở về từ thế giới khác, hệ thống sẽ gia tăng "quốc vận" cho quốc gia của người đó. Mà quốc vận có thể dùng để mua nhu yếu phẩm và vật tư trong cửa hàng quốc vận.
Y như chơi game vậy.
Ban đầu mọi người còn bán tín bán nghi. Cho đến khi người được chọn đầu tiên sống sót trở về, tất cả người dân của quốc gia đó đều thấy một giao diện cửa hàng xuất hiện trước mắt họ, trên giao diện còn có gói thực phẩm có thể dùng điểm quốc vận đổi lấy.
Là đồ ăn! Đồ ăn sạch, không nhiễm xạ không ô nhiễm!
Dù bên trong chỉ có một chai nước và một cái bánh bao cũng đủ để cả thế giới thắp lên hy vọng!
Ngay lập tức, không ai còn nghi ngờ tính chân thực của nó nữa.
Theo giải thích của hệ thống, điểm quốc vận được chia thành điểm quốc gia và điểm cá nhân. Điểm quốc gia phải do người được chọn hoàn thành nhiệm vụ ở thế giới khác mang về mới có thể mở khóa vật tư trong cửa hàng, còn điểm cá nhân thì ngoài số cơ bản ra, còn có thể tích lũy từ các hoạt động thường ngày như làm việc, rèn luyện,...