Chương 2

8: Tuyến xe này chở tối đa 40 người, khi đã quá tải, hành khách đã có chỗ không cần đáp ứng yêu cầu của người khác.

9: Khi hành khách xảy ra xung đột với người khác trong xe, xin hãy luôn xác nhận trạng thái của tài xế, nếu tài xế có gì bất thường, xin hãy lập tức trấn an hoặc xuống xe sớm.

10: Tuyến xe buýt này có tổng cộng 13 trạm dừng, trạm cuối là ga tàu điện ngầm Tây Sơn.]

Tổng cộng 10 điều, nhìn sơ qua thì không có gì kỳ lạ.

Sau khi ghi nhớ các quy tắc, Kim Mặc Dương bỏ 2 Tuế Tệ vào thùng thu tiền rồi quay người nhìn vào khoang xe.

Hiện tại, không tính hai người mới lên thì trong xe có tổng cộng năm hành khách, gồm một người già, một đứa trẻ, một cô gái trẻ và hai người mặc đồ đen ngồi hàng ghế cuối cùng không nhìn rõ mặt.

Trong đó, người già và đứa trẻ ngồi sát nhau, người ngồi ghế trước người ngồi ghế sau, ở vị trí sát cửa sổ gần cửa sau. Cô gái trẻ thì ngồi phía đối diện cửa sau, cũng gần cửa sổ.

Còn hai người mặc đồ đen ngồi cuối xe, chắc là loại hành khách đặc biệt được nhắc đến trong quy tắc. Kim Mặc Dương chỉ liếc sơ rồi hoảng sợ quay đi, lập tức không do dự nữa, chuẩn bị chọn chỗ ngồi.

Nhưng vị trí anh định chọn... Kim Mặc Dương vừa bước hai bước về phía đứa trẻ gần cửa sau, thì từ phía sau có người vượt lên chiếm mất ghế cạnh đứa trẻ.

"Anh à, anh ngồi trước mặt em đi." Sakura chỉ vào ghế trước mặt mình, vẻ mặt vô tội.

Kim Mặc Dương làm lơ, quay người ngồi vào chỗ trống cạnh cô gái trẻ.

Theo quy tắc, người ngồi cạnh cửa sổ là hành khách quẹt thẻ, mà chỉ dân bản địa mới có thẻ xe buýt.

Mà "dân bản địa" của thế giới này không dễ chọc vào, thậm chí còn không xác định được là người hay quỷ. Nếu chẳng may gặp phải quỷ, không mất nửa cái mạng thì khó mà thoát ra được.

Kim Mặc Dương lén liếc nhìn người bên cạnh, trong mắt thoáng qua vẻ kinh ngạc. Cô gái trước mặt anh rất trẻ, giống sinh viên đại học mới vào trường. Ngũ quan thanh tú đoan chính, da trắng như sứ, mặc chiếc váy dài màu vàng nhạt in hoa nhỏ, mái tóc dài ngang eo đen nhánh được cài gọn gàng bằng băng đô đính đá, buông xuống bờ vai. Đôi tai nhỏ nhắn lộ ra ngoài làm nốt ruồi đỏ trên dái tai trở nên nổi bật, khiến người khác vô cớ ngứa tay, muốn chạm vào.

Phải nói thật, anh chưa từng thấy một "dân bản địa" nào vừa bình thường vừa xinh đẹp thế này, dù đồng tử đỏ sậm có hơi quái lạ cũng khiến anh ngây người vài giây.