Chương 12

Ai ngờ An Lê Sơ liền xoay người sang một bên, quay lưng lại với cô, không chịu trả lời.

An Tri Hạ: "..."

Rồi, xem ra năm nay vẫn trượt tốt nghiệp.

Ngôi trường của cậu đúng là quá đáng, học sinh tốt nghiệp cực kỳ khó. Nghe nói mỗi năm chỉ có một, hai người tốt nghiệp, không hiểu sao tồn tại bao nhiêu năm được luôn.

Tuy nhiên cũng có lời đồn rằng học sinh tốt nghiệp từ trường này có thể được vào thẳng Đại học Vân Châu – ngôi trường tốt nhất thành phố Vân.

Từ nhỏ đến giờ An Tri Hạ chưa từng đi xa, nơi xa nhất cũng chỉ mới tới ngoại ô thành phố Tây Sơn bên cạnh, nên ánh mắt không giấu được vẻ ao ước.

Tiếc là lúc trước khi học, người nhà sống chết không cho cô học trường của An Lê Sơ. Cô phải cố gắng thi đậu Đại học Vân Châu bằng chính sức mình, kết quả thì giấy báo trúng tuyển có rồi, nhưng ngày nhập học thì cứ hoãn mãi không thấy đâu.

Rõ ràng học sinh từ trường cấp ba của An Lê Sơ đã nhập học cả rồi, còn cô thì bị trì hoãn đến hai năm mà vẫn chưa được nhập học. Gọi điện thì phía bên kia cứ né tránh không cho câu trả lời chắc chắn.

Thành quen rồi cũng đành chịu.

Cô đâu có lạ gì, thế giới này người ta mắc bệnh trì hoãn nặng, một việc có thể kéo dài cả đời không xong.

"Két..." Xe buýt lại phanh gấp.

Lần này đông người lên xe hơn, túa vào một lượt tới bảy tám người.

An Tri Hạ chỉ liếc mắt nhìn một cái rồi tựa đầu vào cửa sổ nhắm mắt, không mấy để tâm.

Còn Kim Mặc Dương ngồi bên cạnh thì chẳng thể bình tĩnh được, không chỉ anh mà sắc mặt của các người chơi khác đều rất khó coi.

Vì nhóm hành khách vừa lên xe toàn là quỷ hoặc dân bản địa, mà trên người quỷ nồng nặc mùi máu tanh rất mới, như vừa mới dính máu xong vậy.

Cả bốn con quỷ đều có mùi đó.

Điều khiến Kim Mặc Dương càng thêm lo lắng là còn ba trạm nữa mới đến trạm cần xuống: "Khu dân cư Hoa Viên Hạnh Phúc".

Nếu không có gì thay đổi, mỗi trạm sau quỷ lên xe sẽ càng lúc càng nhiều.

Mà số lượng quỷ đông lên, nhất định sẽ xảy ra chuyện.

Đúng như Kim Mặc Dương lo ngại, xe dừng thêm một trạm nữa, khoang xe gần như kín chỗ, cảm giác bất an trong lòng anh ngày càng dâng cao.

Bốn người chơi còn lại gần như không dám thở mạnh, khán giả trong phòng livestream cũng im bặt, ai cũng hiểu rõ tình hình trước mắt đang cực kỳ nguy hiểm.

Đặc biệt là những nhóm người chơi khác đang ở các địa điểm khác nhau cũng vừa mới lên xe buýt, phần lớn đều đã có thương vong, thậm chí có nhóm thảm hơn, bị xóa sổ toàn bộ.