Chương 11

[He he, lát nữa em xuống xe thì chờ anh nha, anh có bất ngờ cho em đó.]

[Bất ngờ hả?] Mắt An Tri Hạ sáng lên.

[Ừ ừ, nhớ đợi anh nha.]

[Được, em sẽ đợi anh.] Trả lời xong, nhìn màn hình lại rơi vào yên tĩnh, An Tri Hạ cảm thấy hơi thất vọng.

"Là tên đó à?" An Lê Sơ ghé lại, ánh mắt và giọng điệu đều kỳ quái nhìn lướt qua điện thoại, hỏi.

An Tri Hạ gật đầu.

"Chậc..." An Lê Sơ nhăn mặt. Mẹ kiếp, lại trả lời thật à? Không phải bảo đang bận sao? Cậu thấy khó hiểu, thấy nghi ngờ.

"Cho anh xem nào." An Lê Sơ đưa tay lấy điện thoại của An Tri Hạ.

An Tri Hạ không kịp né, đành để anh trai xem.

"Chỉ vậy thôi hả?" Xem xong, An Lê Sơ trả điện thoại lại cho cô: "Em tin hắn?"

An Tri Hạ: "Chẳng lẽ không? Anh ấy đã hứa với em rồi mà."

"Được được được, vậy anh chờ xem." An Lê Sơ bĩu môi. Bỗng nhiên cậu như nhớ ra gì đó, vẻ mặt bỗng hưng phấn: "Mà em có nói với hắn là mấy hôm nay ngày nào em cũng dắt "đàn ông" khác về không?"

"Anh đang nói bậy cái gì đấy." An Tri Hạ bực mình: "Anh biết rõ mấy người em dẫn về là ai mà còn nói linh tinh. Với lại đều là anh ấy cả, anh ấy cũng biết rõ, em nói lại làm gì?"

"Không, anh không biết, thật đấy, anh không biết em dẫn ai về." An Lê Sơ vội vàng xua tay.

"Anh yên tâm đi, mắt nhìn người của em không sai được đâu, bọn họ chính là anh ấy." An Tri Hạ tự tin khẳng định.

An Lê Sơ nghe vậy, nét mặt trở nên phức tạp, ấp a ấp úng mãi rồi mới thốt ra một câu: "Vậy nếu em phán đoán sai thì sao?"

"Không thể nào có chuyện đó."

"Anh nói là giả sử thôi mà."

"Giả sử vốn không tồn tại." An Tri Hạ vừa nói vừa hơi ngập ngừng: "Cho dù có sai thì cũng chẳng sao cả. Thật giả lẫn lộn rồi cũng sẽ phân rõ, thời gian lâu dài em tự khắc nhận ra."

"Em thật sự nhận ra được?" An Lê Sơ bán tín bán nghi với câu trả lời của cô, vì từ trước đến nay cậu chưa từng gặp ai có con mắt "mù" như cô.

"Ừm... không nói nữa, lần thi thử vừa rồi điểm của anh thế nào? Còn một tuần nữa là thi tốt nghiệp rồi, anh chuẩn bị đến đâu rồi?" An Tri Hạ lo lắng hỏi.

Vừa nhắc đến bản thân, ánh mắt An Lê Sơ liền thay đổi, đáp một cách qua loa: "Bình thường thôi." Cậu tỏ vẻ không muốn nói về mình, hoàn toàn chống đối chuyện trò xoay quanh bản thân.

"Thế nào là bình thường? Năm nay có tự tin tốt nghiệp không?" An Tri Hạ truy hỏi.